Võ Đạo Đan Tôn

Chương 1193: Chiến trường Cổ Tộc (2)


- Cường nhi, ngươi nghe được không, ngươi yên tâm, gia gia nhất định sẽ báo thù cho ngươi.

Một lão giả khác đôi mắt đỏ thẫm, toàn thân tản mát ra khí tức đáng sợ, đúng là Vô Không Môn đại thái thượng trưởng lão Nghê Chấn.

Tin tức Lâm Tiêu ở thành Nhân Minh ra tay vì Đế quốc Võ Linh, một người chiến bại đám Vương giả nhị trọng đỉnh phong Long Trượng Vương xôn xao khắp thành Nhân Minh đồng thời cũng truyền về đại lục Thương Khung, Danh Kiếm Sơn Trang Triệu Vô Tuyệt và Vô Không Môn Nghê Chấn nhận được tin tức lúc này liền quyết định đến Man Hoang Cổ Địa, báo thù cho thân nhân.

Bất quá, Lâm Tiêu thân là thiên tài cao cấp nhất Đế quốc Võ Linh, giết hắn đi, chắc chắn chọc giận Bách Lý thị Đế quốc Võ Linh, để tránh cho thế lực của mình phải chịu áp lực quá lớn, trong khoảng thời gian này Triệu Vô Tuyệt và Nghê Chấn vẫn ẩn nấp ở Hắc Toàn Cốc, không đi thành Nhân Minh đưa tin, chính là quyết định sau khi đánh chết Lâm Tiêu lập tức quay về đại lục Thương Khung, đến lúc đó thần không biết quỷ không hay, tự nhiên sẽ không có ai hoài nghi đến trên đầu bọn hắn.

Đương nhiên, thực lực Lâm Tiêu quá mức đáng sợ, Nghê Chấn và Triệu Vô Tuyệt ngay từ đầu còn lo lắng phải làm sao mới có thể đánh chết đối phương, không nghĩ tới trưởng lão Cổ Luân Vương của Hồn Tông lại tự đề cử mình, gia nhập vào đội ngũ.

Hồn Tông với tư cách là thế lực kinh khủng nhất Đế quốc Thiên Huyền, thực lực chân thật cực kỳ đáng sợ, hơn xa Danh Kiếm Sơn Trang và Vô Không Môn, mà trưởng lão trong Hồn Tông lại càng thâm bất khả trắc, thường nhân rất khó đánh giá thực lực chân chánh, Nghê Chấn ít nhất nắm giữ 29 đạo Không Gian Đạo Văn ở trước mặt người áo choàng này lại từ sâu trong linh hồn theo bản năng cảm giác được một tia sợ hãi.

- Cổ Luân huynh, lần này toàn bộ dựa vào ngươi đấy.

Người áo choàng âm trầm nở nụ cười:

- Không có vấn đề, nhiệm vụ truy tung kẻ này giao cho ta đi.

Sau khi mặc vào áo choàng, mang lên mặt nạ màu bạc, thu liễm khí tức mình lại, ba người cùng tiến vào hư không, biến mất vô tung.

- Nơi này chính là Chiến trường Cổ Tộc sao?

Lâm Tiêu vừa ra thành Nhân Minh đã toàn lực chạy đi, sau một tuần lễ, rốt cục tiếp cận Chiến trường Cổ Tộc.

Chưa tiến vào chiến trường, Lâm Tiêu từ rất xa đã cảm giác được một cổ khí tức tử vong kinh khủng, đây là bởi vì thời xa xưa ở đây có quá nhiều cường giả vẫn lạc, oán khí sau khi chồng chất liền hình thành tử vong oán khí, vài vạn năm cũng không tiêu tan, trở nên càng ngày càng đáng sợ.

Cửa vào Chiến trường Cổ Tộc là một đầu hạp cốc kết nối Thiên Địa, phảng phất như một cái miệng lớn thôn phệ vạn vật, một mảnh đen kịt, hư không nơi này vài vạn năm qua vẫn một mực bị lực lượng thần bí ngưng kết lấy, ở chỗ này không cách nào xuyên thẳng qua hư không, muốn đi vào trong đó, phải bay vút quá đại hạp cốc dài đến mấy ngàn dặm, không có đường tắt nào cả, chẳng những hạp cốc, hư không trong Chiến trường Cổ Tộc cũng một mực bị một cổ lực lượng thần bí bao phủ, không gian nơi này thập phần chắc chắn, Vương giả ở bên ngoài tiện tay có thể xé rách hư không, ở chỗ này ngay cả đánh ra một lổ thủng cũng rất khó.

- Đi.

Không có chút gì do dự, Lâm Tiêu xông vào trong hạp cốc.

Trong hạp cốc đen kịt, từng đạo khí lưu màu đen cuốn tới, che đậy tất cả cảm giác, ở chỗ này, thần hồn Lâm Tiêu bị áp chế đến cực hạn, chỉ có thể quan sát trong phạm vi trên trăm dặm, may mà cửa vào đại hạp cốc không có chút nguy hiểm, sau khi bay vút một thời gian ngắn, Lâm Tiêu bình yên tiến nhập vào Chiến trường Cổ Tộc.

Khắc sâu vào tầm mắt chính là một mảnh thế giới lờ mờ, ngẩng đầu nhìn lại, mặt đất màu đen kéo dài đến cuối cùng, cao thấp phập phồng, như một mảnh đồi núi, bầu trời tối tăm mờ mịt, không thấy được một tia ánh mặt trời, trong tầm mắt, là núi hoang đen kịt mênh mông bát ngát, ở cúi núi hoang có thể trông thấy từng mảnh tùng lâm nguyên thủy cô xưa, trên vách đá đen kịt, có vài dòng sông tĩnh mịch giăng khắp nơi, uốn lượn hướng phương xa, không có một chút sinh cơ.

- Nơi này thật quỷ dị.

Lâm Tiêu hít sâu một hơi, hắn có thể cảm nhận được, nơi đây nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, cũng không phải an tĩnh như biểu hiện.

- Mặc kệ có bao nhiêu nguy hiểm, ta cũng phải đi vào.

Thần sắc Lâm Tiêu không thay đổi, xông vào trong hoang dã đen kịt vô biên.

Toàn bộ hoang dã vô cùng yên tĩnh, không có một chút thanh âm, phía dưới, Lâm Tiêu cúi đầu nhìn lại, ánh mắt lập tức ngưng tụ, vừa rồi cách xa nơi này, bởi vậy không nhìn cẩn thận, hôm nay tới gần mới phát hiện, những thạch mạch màu đen kéo dài phập phồng kia căn bản không phải đồi núi gì cả, mà là vô số cỗ cốt cách hình người cực lớn, cốt cách trải qua hơn vạn năm, biến thành nham thạch màu đen, nằm ngổn ngang lộn xộn ở chỗ này, tạo thành hình ảnh cao thấp không đều.

- Hẳn đây chính là Cự Nhân nhất tộc trong truyền thuyết rồi?

Lâm Tiêu trong nội tâm rung động, từ độ lớn của cốt cách mà xem, những cự nhân này thân cao đến mấy ngàn thước, cao nhất cũng là vạn thước, nếu như đứng lên, đây tuyệt đối là từng tòa núi cao chọc thẳng bầu trời, so ra mà nói, Yêu tộc vốn hình thể khổng lồ ở trước mặt những cự nhân này chỉ như những tiểu hài nhi.

- Nơi này là bên ngoài Cổ Tộc chiến trường, cho dù có bảo vật gì, qua nhiều năm như vậy chỉ sợ cũng đã vơ vét sạch rồi, muốn tìm được Bổn Mạng Long Phách, phải đến sâu trong Cổ Tộc chiến trường mới được.

Lâm Tiêu đang nghĩ ngợi, trong một mảnh tùng lâm nguyên thủy ở cách đó không xa, đột nhiên truyền đến một tiếng hét thảm, chợt, một đạo nhân ảnh lướt ra rừng cây, như chim sợ cành cong.

- Là Yêu vương.

Cũng không phải tất cả mọi sinh vật hình người đều là Nhân loại, bóng người kia cao bốn mét, toàn thân như nham thạch, trên đầu dài ra một chiếc sừng, hiển nhiên là do Yêu vương nào đó biến thành.

- Yêu vương này xem khí tức có lẽ chừng Cường giả Sinh Tử cảnh nhị trọng, hắn gặp phải chuyện gì, sao lại bối rối như thế?

Lâm Tiêu nhíu mày lại, ngưng thần nhìn lại, chỉ thấy trong rừng, từng đạo bóng mờ phảng phất như nước chảy lao đến, rồi sau đó điên cuồng chui ra, tạo thành một mảnh bóng mờ cực lớn, bao trùm lấy Yêu vương kia.

Yêu vương lướt ra khỏi tùng lâm lại bay vút tới chỗ Lâm Tiêu, ngẩng đầu lên thấy được Lâm Tiêu, sắc mặt hơi đổi, thân hình không khỏi dừng lại.

Hắn vừa ngừng lập tức liền bị bóng mờ ở sau bao phủ lấy.

- Ah.

Tiếng kêu thảm thiết thê thảm vang lên, những bóng mờ bày không ngờ lại là nguyên một đám quỷ ảnh đen kịt, không có hình thái chân thật, giương nanh múa vuốt, mỗi cái đều chỉ lớn chừng lão hổ, con mắt huyết hồng, răng nanh khủng bố, cảm nhận được khí huyết, như ong vỡ tổ bao trùm lấy Yêu vương nhị trọng kia, đông nghịt vô cùng vô tận.

- Là oan hồn.

Lâm Tiêu da đầu run lên, oan hồn là thứ đáng sợ mà chỉ Cổ Tộc chiến trường mới có, nghe nói là từ hồn niệm của vô số cường giả vẫn lạc tại Cổ Tộc chiến trường năm đó diễn sinh thành, sự hiện hữu của bọn nó không có bất kỳ ý nghĩa nào cả, trong đầu vĩnh viễn chỉ có một ý niệm, đó chính là thôn phệ khí huyết.

Bình luận