Võ Đạo Đan Tôn

Chương 127: Rung động (1)


Chương 127: Rung động. (1)

Một ít đệ tử ngay từ đầu ôm tâm tình xem náo nhiệt quan sát luận võ nhíu mày, nhìn thoáng qua Vương Võ.

- Thiếu niên đối diện hắn gặp nguy hiểm, Phong Lôi Quyết và Linh Hầu Quyền Phổ uy lực không thấp, võ giả đồng cấp nếu không có công pháp và vũ kỹ cao sâu hơn, rất khó ngăn cản được.

Mọi người nhao nhao nghị luận, đệ tử bị chiến đấu giữa Lâm Tiêu và Vương Võ hấp dẫn càng nhiều.

Phanh! Phanh! Phanh!. . .

Một góc khuất trong Luận Võ Quán, từng tiếng oanh minh vang lên, không khí nổ vang, Vương Võ càng đánh càng hăng, khí thế như cầu vồng.

Trải qua một tháng khổ tu, thực lực Vương Võ so với thời điểm dã ngoại khảo thí đã tăng lên trọn vẹn gấp đôi, trong lòng hắn, Lâm Tiêu cho dù có thể chống đỡ công kích của mình cũng nhất định sẽ chật vật không chịu nổi, nhưng sự thật lại khiến hắn càng đánh càng kinh hãi, càng đánh càng khó coi.

Vô luận Vương Võ công kích như thế nào, Lâm Tiêu thủy chung mặt không đổi sắc, cứ thế ngăn cản tất cả công kích của Vương Võ.

- Ngưng Nguyên Công quả nhiên không bình thường, ta hiện giờ chỉ dùng ra ba thành lực lượng cũng đã không kém gì Vương Võ thi triển Nhân cấp trung giai công pháp và võ kỹ rồi.

Lâm Tiêu trong nội tâm âm thầm gật đầu, tuy rằng hắn hôm nay đã tiếp cận nhất chuyển đỉnh phong, đang rảo bước tiến đến nhị chuyển, mà Vương Vũ Cương tấn cấp nhất chuyển không bao lâu, nhưng cuộc chiến sinh tử giữa võ giả, võ giả ngang cấp chỉ là trên mặt lực lượng thân thể và tốc độ hơi chút khác biệt, mấu chốt chính thức quyết định chiến đấu vẫn là nguyên lực và võ kỹ có cường đại hay không.

Thật giống như thức thứ nhất của Nhân cấp trung giai võ kỹ Nghênh Phong Nhất Đao Trảm Tà Nguyệt Trảm, có thể trực tiếp tăng lên ba lần lực công kích Lâm Tiêu, giữa võ giả ngang cấp kém nhau vài trăm cân khí lực căn bản không là gì.

Đồng thời khi Vương Võ giật mình, võ giả còn lại vây xem trong nội tâm cũng cực kỳ kinh ngạc.

Bọn hắn thật không ngờ dưới công kích như cuồng phong mưa rào từ Phong Lôi Quyết và Linh Hầu Quyền Phổ của Vương Võ, thiếu niên đối diện vậy mà lại không chút hốt hoảng, một đôi nắm đấm xuất quỷ nhập thần, ngăn lại hoàn toàn mọi công kích của Vương Võ.

- Thiếu niên này là ai? Thiên phú chiến đấu thật cường đại.

- Các ngươi nhìn ra hắn tu luyện công pháp gì không? Ta sao lại không nhìn ra chút nào cả.

- Đúng vậy a, thiếu niên tóc húi cua kia thi triển chính là Phong Lôi Quyết và Linh Hầu Quyền Phổ, tiểu tử đối diện lại lợi hại như vậy? Thấy thế nào từ khi bắt đầu tới giờ hắn không hề thi triển bất kỳ võ kỹ nào a?

- Làm sao có thể?

- Đúng vậy a, không thi triển võ kỹ sao có thể chống đở được Phong Lôi Quyết và Linh Hầu Quyền Phổ.

Không ít võ giả không trực diện giao thủ với Lâm Tiêu, không biết ảo diệu bên trong, tiếng nghị luận của mọi người cũng hấp dẫn thêm sự chú ý của nhiều võ giả hơn nữa.

- Ngươi có nhìn ra không?

Trong đám người, hai gã võ giả khí thế rõ ràng hơn hẳn những đệ tử còn lại đang thấp giọng nói chuyện với nhau.

Một thiếu niên tuấn lãng mặc võ bào màu trắng trong đó cau mày nhìn hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu:

- Ta không nhìn ra được, tiểu tử tóc đen này không đơn giản, có lẽ không thi triển bất kỳ vũ kỹ nào, hoàn toàn bằng vào thiên phú chiến đấu và lực lượng bản thân chiến đấu với người khác, về phần công pháp hắn tu luyện hoàn toàn không có bất kỳ biểu hiện đặc thù bên ngoài nào cả, ta không nghĩ ra được trong Võ Điện chúng ta có môn nhân cấp trung giai công pháp nào như vậy.

- Quả thật, thiếu niên này mỗi quyền đều như bình thản không có gì lạ, cũng không có hiện tượng đặc thù gì, nhưng uy lực tựa hồ rất mạnh, có thể ngăn cản được Phong Lôi Quyết và Linh Hầu Quyền Phổ, hoặc là cấp bậc thiếu niên này hoàn toàn trên đối phương, hoặc là công pháp tu luyện khiến nguyên lực đặc biệt hùng hậu, cường đại, vượt xa Phong Lôi Quyết.

- Ân, có lẽ chỉ có hai loại khả năng này, bất quá cứ vậy thiếu niên kia rất chịu thiệt a, uy lực Phong Lôi Quyết và Linh Hầu Quyền Phổ kết hợp lại cũng không phải bằng vào nguyên lực hùng hậu có thể ngăn cản được.

Hai người chau mày, cẩn thận quan sát.

Một góc khuất Luận Võ Quán, hai đạo thân ảnh không ngừng thiểm dược xê dịch, ra quyền bá đạo lăng lệ ác liệt, tấn mãnh dị thường.

- Lâm Tiêu, tiếp ta một chiêu này.

- Phong Quyển Lôi Đình!

- Linh Hầu Đạp Nguyệt!

Thấy mình thủy chung không cách nào chiếm được thượng phong, Vương Võ đột nhiên hét lớn một tiếng, trong cơ thể nguyên lực như thủy triều dũng mãnh lao tới, cả người phi thân nhảy lên, như linh hầu thăng thiên, chân đạp Nhật Nguyệt, hung hăng đạp xuống Lâm Tiêu.

Dùng Phong Lôi Quyết Phong Lôi nguyên lực thúc dục Linh Hầu Quyền Pháp, Vương Võ dưới chân sinh huy, đùng đùng không dứt, thật giống như có cuồng phong lôi đình tạo ra dưới chân, khí thế rộng rãi, uy lực vô cùng, tiếng oanh minh trận trận, thật giống như một đầu linh vượn chân đạp Nhật Nguyệt từ trên trời giáng xuống, uy mãnh dị thường.

Hô!

Cuồng phong khiến người ta sợ hãi cuốn khắp tràng, thổi võ bào Lâm Tiêu bay phất phới, kình lực cường đại ở trong hư không hóa thành một đạo bạch sắc khí lãng đánh úp về phía Lâm Tiêu.

- Tới tốt lắm!

Lâm Tiêu ánh mắt như điện, đột nhiên hét lớn một tiếng, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, mánh khoé hợp nhất, một quyền trùng thiên chống lại thiết thối của Vương Võ đạp ra.

- Lâm Tiêu này thật là lớn gan, lại dám dùng đơn quyền để đỡ một chiêu này của ta.

Vương Võ trong nội tâm kinh ngạc, thiết thối dĩ nhiên đá đến trước mặt Lâm Tiêu.

Phanh!

Quyền cước va chạm, kình lực đáng sợ dọc theo trung tâm quyền cước song phương va chạm cuốn khắp nơi, Vương Võ sợ hãi bay ngược ra ngoài, một cổ lực lượng cường đại đến khiến hắn khó có thể ngăn cản chảy vào thân thể.

Đạp đạp đạp!

Vương Võ liên tiếp lui về sau hơn mười bước, quỳ một chân trên đất, sắc mặt một hồi trắng một hồi hồng, nguyên lực trong cơ thể đã bị trùng kích, yết hầu một hồi ngai ngái, thiếu chút nữa đã phun ra một ngụm máu tươi.

- Cái gì? Thiếu niên kia rõ ràng thắng, vừa rồi hắn thi triển võ kỹ gì, vì sao ta nhìn không ra? !

Võ giả đệ tử chung quanh bị trận tỷ thí giữa hai người hấp dẫn đều thất kinh, dù sao trong chiến đấu lúc trước, Lâm Tiêu vẫn phòng thủ, mà Vương Võ vẫn một mực đang tiến công, thoạt nhìn tùy thời đều có thể chiến thắng, thật không nghĩ đến trong nháy mắt phương bọn hắn coi trọng đã bại.

Tất cả mọi người trừng lớn hai mắt, không thể tưởng tượng nổi nhìn Vương Võ một chân quỳ trên mặt đất, cùng với Lâm Tiêu ngạo nghễ đứng thẳng, ngay cả thân hình cũng chưa từng lùi về sau.

- Thiếu niên này thật là đáng sợ, nhìn qua thường thường không có gì lạ, trên thực tế lại thâm bất khả trắc.

- Thiếu niên tóc húi cua đối diện hắn cũng không kém, Phong Lôi Quyết và Linh Hầu Quyền Phổ đều tu luyện ra tinh túy, không nghĩ tới cuối cùng vẫn thất bại.

- Xem tràng diện nguyên lực công kích bọn hắn giao thủ, có lẽ đều là đệ tử Chân Võ giả nhất chuyển, xem ra trong Võ Điện chúng ta lại thêm hai đệ tử thiên tài rồi.

Bình luận