Võ Đạo Đan Tôn

Chương 151: Nhập vi cấp (2)


Thiên tài nhập vi cấp còn trẻ như vậy, Ổ Hạo bọn hắn lần này xem ra không chiếm được bao nhiêu tiện nghi rồi.

Một gã trung niên đại hán dáng người khôi ngô, trên người ẩn ẩn tản ra khí tức khủng bố hai mắt tỏa ánh sáng:

- Thiếu niên này tuy rằng không biết xuất từ thế lực nào, nhưng bằng trạng thái chiến đấu nhập vi cấp kia, chỉ cần không chế̉, tương lai nhất định có thể trở thành một trong các cao thủ của Tân Vệ Thành chúng ta, vượt qua ta cũng cũng không phải việc khó gì.

- Đại ca, ngươi khẳng định hắn có thể vượt qua ngươi?

Và tên võ giả ở một bên lại càng hoảng sợ, giật mình nhìn trung niên đại hán kia. Bọn hắn biết rõ đại ca của mình là nhân vật thế nào, đây chính là cường giả Hóa Phàm cảnh sơ kỳ, trong toàn bộ Tân Vệ Thành cũng không phải dạng vừa, có được thanh danh rất lớn.

- Đó là tự nhiên.

Trung niên đại hán kia lại khẳng định nói:

- Đây chính là nhập vi cấp ah, phải biết rằng rất nhiều cường giả Hóa Phàm cảnh sơ kỳ cũng chưa hẳn có được trạng thái chiến đấu nhập vi cấp, ta cũng là vào lúc Chân Võ giả tam chuyển, trong một lần chém giết sinh tử cực kỳ nguy hiểm mới từ đó lĩnh ngộ trạng thái chiến đấu nhập vi cấp, nhưng thiếu niên này nhiều nhất chỉ là Chân Võ giả nhị chuyển, có thể vào lúc này lĩnh ngộ trạng thái chiến đấu nhập vi cấp, không ai mà không phải là thiên tài trong thiên tài cả.

Trung niên đại hán thần sắc kích động, tựa hồ thấy được một thiên tài quật khởi.

Nghe được đánh giá của trung niên đại hán đối với Lâm Tiêu, ánh mắt một số võ giả chung quanh nhìn qua Lâm Tiêu cũng đều biến đổi.

Ở Tân Vệ Thành, võ giả Hóa Phàm cảnh sơ kỳ đã là cao thủ, võ giả Hóa Phàm cảnh trung kỳ thì chỉ có tổng quản các thế lực lớn mới có thực lực như vậy, về phần Hóa Phàm cảnh hậu kỳ, toàn bộ Tân Vệ Thành, chỉ có thành chủ Tân Vệ Thành là có được thực lực Hóa Phàm cảnh hậu kỳ, có thể thấy trung niên đại hán này đánh giá Lâm Tiêu cao thế nào.

Bỗng nhiên, ánh mắt trung niên đại hán liếc qua Ổ Hạo ở bên, thần sắc vốn kích động lập tức ảm đạm xuống, trong ánh mắt nhìn qua Lâm Tiêu toát ra một tia tiếc nuối.

- Đáng tiếc, ngươi vì sao hết lần này tới lần khác đắc tội Ổ Hạo chứ, đắc tội hắn, vậy thìa. . .

Trung niên đại hán lắc đầu, không hề nói nữa.

Trong sân, Lâm Tiêu và hai người Chu Phi, Lý Tiến lại chiến thành một đoàn.

- Loại cảm giác tùy tâm sở dục, hoàn toàn khống chế chiến đấu này thật sự là mỹ diệu ah!

Lâm Tiêu trong nội tâm mừng rỡ và kích động, công kích trước kia còn khiến hắn có chút chật vậy, giờ phút này với hắn mà nói lại như gió xuân mưa phùn vậy, đối với Lâm Tiêu không có chút uy hiếp nào cả, trong chiến đấu bất luận một tia cử động này đều hiển hiện rõ ràng trong đầu Lâm Tiêu, không cần tận lực đi tránh né, kinh nghiệm chiến đấu qua vố số lần chém giết sinh tử của Toản Địa Giáp khiến cho Lâm Tiêu tho bản năng liền có thể làm ra nguyên một đám phản ứng, nhẹ nhõm tránh thoát được.

- Cũng đến lúc chấm dứt trận chiến này rồi.

Trong ánh mắt Lâm Tiêu bỗng nhiên hiện lên một tia lệ mang, Vô Ảnh Phiêu Hồng Quyết thức thứ hai Phong Ảnh Vô Tung lặng yên thi triển.

Hô!

Cả người Lâm Tiêu thật giống lập tức hóa thành một đạo gió mát vô khổng bất nhập, phút chốc biến mất tại chỗ.

- Cái gì?

Trong lòng hai người Chu Phi và Lý Tiến cả kinh, mí mắt kinh hoàng.

Cực Đạo Uy Thiên Quyền!

- Thức thứ hai Uy Phong Lẫm Lẫm!

Ầm ầm!

Ngay khi Lâm Tiêu biến mất, một cổ khí tức bá đạo ngập trời như thiểm điện hiện lên bên cạnh hai người, hai cổ nguyên lực mãnh liệt như sóng biển cơ hồ đồng thời hung hăng đụng vào trên thân hai người Chu Phi và Lý Tiến.

- Không tốt!

Chu Phi và Lý Tiến đồng thời điên cuồng hét lên một tiếng, quay người muốn ngăn cản, nhưng bọn hắn nhanh, tốc độ Lâm Tiêu còn nhanh hơn, cơ hồ ngay khi hai người quay người ra tay, hai đấm Lâm Tiêu đã hung hăng nện vào bọn hắn.

Bang bang!

Trong tiếng va đập kịch liệt, hai người Chu Phi và Lý Tiến đồng thời phun máu rút lui ra, nguyên lực Ngưng Nguyên Công cuồng bạo rót vào trong cơ thể của bọn hắn, khiến kinh mạch của bọn hắn lập tức bị xé rách đến thất linh bát toái.

- Đáng giận!

- Hỗn đãn!

Hai người Chu Phi và Lý Tiến tức giận mắng một tiếng, muốn nhảy lên tái chiến, không đợi bọn hắn đứng lên, một đôi chân to đã giẫm xuống như thiểm điện, trùng trùng điệp điệp giẫm hai người về mặt đất.

Lâm Tiêu cả người giống như một Ma Thần từ Địa Ngục đi ra, hai chân dẫm xuống, áp chế hai người đến sít sao, dẫm nát nham thạch trên mặt đất, ánh mắt lăng lệ ác liệt nhìn qua hai người giống như đang nhìn hai con sâu cái kiến.

- Ngươi. . .

Chu Phi và Lý Tiến lửa giận trong lòng trong thiêu đốt, mặt thoáng một phát đỏ lên, máu tươi từ khóe miệng của bọn hắn tràn ra, thiếu chút nữa đã hôn mê.

Trên đất trống bên ngoài Giao Dịch Đại Điện, tất cả mọi người ngơ ngác nhìn qua tất cả mọi việc xảy ra, trợn mắt há hốc mồm, lặng ngắt như tờ.

- Ngươi, Xú tiểu tử ngươi dám, ngươi có biết ngươi đang làm gì không? Coi trời bằng vung, quả thực coi trời bằng vung, còn không mau lấy chân của ngươi ra.

Hai người Chu Phi và Lý Tiến khó thở công tâm, phẫn nộ gào thét, nhưng vô luận bọn hắn giãy dụa như thế nào, hai chân Lâm Tiêu giống như đã mọc rễ vậy, hung hăng ghim mặt bọn hắn lên mặt đất, không thể nhúc nhích mảy may.

- Coi trời bằng vung?

Khóe miệng Lâm Tiêu không khỏi cong lên một tia cười lạnh:

- Đến tột cùng là ai coi trời bằng vung? Hai người phế vật các ngươi đã động thủ với ta, thì phải có giác ngộ bị ta giẫm.

Lâm Tiêu ánh mắt lạnh lùng, trong giọng nói toát ra tự tin và bá đạo khó tả.

- Ngươi. . . Ta. . .

Sỉ nhục, sỉ nhục khó có thể hình dung.

Hai người Chu Phi và Lý Tiến cảm thụ được vô số ánh mắt chung quanh hội tụ trên người mình, hận không thể tìm khe hở chui đầu xuống, hai người bọn họ trong thế lực của mình đều là tồn tại tiếng tăm lừng lẫy, tuy rằng không thể nói là phong quang vô hạn, nhưng cũng là thân phận cao quý, đặc biệt là sau khi theo Ổ Hạo, mấy người càng ngang ngược càn rỡ, không người dám gây, hôm nay chỉ muốn thoáng giáo huấn một tiểu tử, không nghĩ tới lại nhận phải sỉ nhục như thế.

Bị một tiểu tử miệng còn hôi sữa dùng chân giẫm lên mặt nằm rạp trên mặt đất, loại sỉ nhục này giống như lột sạch y phục bọn hắn quất roi trước mặt mọi người vậy, có rửa thế nào cũng không sạch.

- Xú tiểu tử, ngươi nhất định phải chết, ngươi nhất định phải chết có biết không!

Hai người Chu Phi và Lý Tiến liên tục gào thét, sắc mặt đỏ lên, điên cuồng uy hiếp Lâm Tiêu.

- Ha ha, ta chết chắc rồi? Bại tướng dưới tay cũng dám phóng cuồng ngôn, mấy người các ngươi không để ý đến luật pháp Tân Vệ Thành, ở bên ngoài Giao Dịch Đại Điện lại dám ra tay hành hung, tất cả mọi người ở đây đều thấy được, đợi lát nữa thành vệ quân đến, ngươi xem mấy người các ngươi còn gì để nói, đến cùng là ai chết chắc, các ngươi còn không biết sao!

Lâm Tiêu lạnh lùng cười cười, trong ánh mắt tràn đầy lạnh lùng.

Bình luận