Võ Đạo Đan Tôn

Chương 243: Ma Đao trảm Bạch Mông


- Phong Tuyết Liên Thiên Tỏa Cửu Châu...

Trong lúc kích chiến, hai người ngươi tới ta đi, đều không nhường cho, đột nhiên Cốc Hàn quát chói tai một tiếng, một đạo lam sắc quang mang lặng yên bò lên trên khuôn mặt của hắn, sắc mặt có vẻ vô cùng quỷ dị, song đồng gắt gao nhìn chằm chằm vào Lâm Tiêu, một chưởng mạnh mẽ đánh ra, một cổ hàn ý thấm người tràn ngập, không khí phảng phất ở dưới cổ hàn ý kinh người này bị đống kết, lam sáng lóng lánh, từng đoàn từng đoàn nguyên lực chưởng kình lam sắc ở trong hư không đan vào thành một đầu Cự Long, đối với Lâm Tiêu rít gào mà đến.

Đầy trời phong tuyết hàng lâm, nguyên bản ngày mùa hè chói chang như là trong nháy mắt đi tới mùa đông, các loại chưởng kình một mực khóa chặt Lâm Tiêu, làm hắn tránh cũng không thể tránh.

- Xuất Quỷ Nhập Thần...

Phong tuyết nảy ra, Vô Ảnh Phiêu Hồng Quyết của Lâm Tiêu trong nháy mắt thi triển, thân hình bỗng nhiên biến mất trên tỷ thí đài, đồng thời như thiểm điện hiện ra ở sau lưng Cốc Hàn.

Thân hình Lâm Tiêu lặng yên không một tiếng động làm một đám dân chúng quan sát ở trên quảng trường cũng khó có thể phản ánh, bắt lấy cơ hội, Lâm Tiêu đối với Cốc Hàn liên tiếp oanh ra ba quyền.

- Oai phong lẫm liệt...

- Uy phong lẫm lẫm...

- Diễu võ dương oai...

Một cổ khí tức kinh người bá đạo từ trong cơ thể Lâm Tiêu ầm ầm phóng lên trời, ánh mắt của hắn ngưng trọng, cả người như bá chủ Chưởng Khống Thiên Hạ, oanh ra ba quyền, một quyền so với một quyền mãnh, một quyền so với một quyền nhanh, quyền khí cực đạo phóng lên trời, uy chấn vô địch.

Đồng thời thân hình Lâm Tiêu cũng ở dưới Vô Ảnh Phiêu Hồng Quyết vận chuyển không ngừng lập loè, Xuất Quỷ Nhập Thần, khó có thể đoán trước.

- Hàn Băng Liên Thiên...

Cốc Hàn cắn răng, tam chuyển nguyên lực trong cơ thể trong nháy mắt tăng lên tới cực hạn, đối mặt Lâm Tiêu điên cuồng công kích, song chưởng liên tục phách về phía Lâm Tiêu.

Ầm ầm...

Từng tiếng oanh minh đinh tai nhức óc vang vọng thiên địa, ở dưới Cốc Hàn liều lĩnh ngăn cản, ba quyền cường đại của Lâm Tiêu rốt cục bị Cốc Hàn gian nan ngăn lại, thân hình của hắn liên tiếp lui về phía sau, sắc mặt ửng hồng, mà hai đấm của Lâm Tiêu cũng ngưng kết một
tầng băng tinh rậm rạp.

Run lên hai đấm, băng tinh trên quyền ở dưới nguyên lực của Lâm Tiêu kích động, trong nháy mắt nát bấy, Lâm Tiêu thần sắc trầm ổn, mạnh mẽ tiến lên trước một bước.

- Đón thêm một chiêu này của ta...

- Uy chấn thiên hạ...

Lâm Tiêu rít gào một tiếng, hữu quyền như ra cuồng long, như cuồng phong mang tất cả sóng biển, điên cuồng oanh hướng Cốc Hàn.

Trong đôi mắt Cốc Hàn lộ ra một tia hoảng sợ, song chưởng ngăn cản trước người, nhắm Lâm Tiêu đem hết toàn lực đập đi.

Tiếng oanh minh vang vọng, phong tuyết đầy trời giống như lá rách nổ bung, một bóng người lam sắc như đạn pháo bay ra khỏi nòng súng bay ngược ra, nặng nề ngã vào trên mặt đất cách đó không xa.

Phốc suy...

Cốc Hàn phun ra một ngụm tiên huyết, sắc mặt tái nhợt như giấy trắng, khó có thể tin nhìn qua Lâm Tiêu đứng ngạo nghễ trên tỷ thí đài.

- Ta lại thua...

Khóe miệng của hắn thì thào, hiển nhiên không thể tin được hết thảy.

- Đấu loại trận thứ sáu, Vũ Điện Lâm Tiêu thắng.

Thanh âm trọng tài to rõ vang vọng cả quảng trường.

- Không nghĩ tới dĩ nhiên là Vũ Điện Lâm Tiêu thắng, thật sự là ra ngoài ý định.

- Vừa rồi hắn thi triển là quyền pháp gì? Quá cường đại, thậm chí ngay cả Cốc Hàn thân là tam chuyển Chân Vũ Giả cũng đở không nổi?

- Thiên Trì Cung Cốc Hàn ở trên cấp bậc còn muốn vượt qua Lâm Tiêu, không nghĩ tới lại thua trận, Lâm Tiêu này thật sự là...

- Tuy thực lực Cốc Hàn mạnh, đáng tiếc ở thân pháp lại không bằng đối phương, bị Lâm Tiêu không có một thân thực lực cường đại chui chỗ trống, làm cho đối phương liên tục ra tay khó có thể ngăn cản, cuối cùng bại trận, hiện tại trong lòng của hắn phỏng chừng rất không cam a.

- Lời cũng không thể nói như vậy, thân pháp của Lâm Tiêu vốn là vô cùng cường đại, hữu mục cộng đổ, thân pháp vốn là một loại thực lực, chẳng lẽ lại cho hai người bọn họ mặt đối mặt đánh quyền? Lâm Tiêu thật làm như vậy mới là ngu ngốc.

Dưới đài mọi người đều nghị luận, trong ánh mắt kích động của tất cả mọi người, Lâm Tiêu bình thản đi về khu nghỉ ngơi của Vũ Điện.

- Ha ha, Lâm Tiêu ngươi xâm nhập trước mười.

Vừa về đến, Phí Thần Ninh vô cùng hưng phấn hô lớn nói, phảng phất như là chính bản thân hắn đã lấy được trước mười vậy.

Khóe miệng Lâm Tiêu mỉm cười, lại không nói gì, mà là quay đầu nhìn về phía khán đài sau lưng.

Trên khán đài, cha mẹ Lâm Tiêu cũng là vẻ mặt tươi cười, chứng kiến con của mình vĩ đại như thế, thân là cha mẹ, trong nội tâm bọn họ tự nhiên vô cùng cao hứng, mỗi khi Lâm Tiêu ở trên tỷ thí đài cùng đệ tử khác giao chiến, trái tim bọn họ lại cao cao bay lên, sợ Lâm Tiêu bị thương tổn gì.

Về phần Lâm Nhu, thì đối với Lâm Tiêu dựng thẳng lên một ngón tay cái, trên mặt dào dạt tiếu dung sáng lạn xuất phát từ nội tâm.

- Lâm Tiêu lại xâm nhập trước mười, thật không nghĩ tới, ha ha, cái này thật sự là kinh hỉ ngoài ý muốn a.

Chỗ khách quý, Trử Vĩ Thần rốt cục nhịn không được thoải mái cười ra tiếng, trước đó thời điểm Cung Dục bị loại bỏ, trong lòng của hắn tràn đầy thất lạc, dù sao lần Thiên tài đệ tử đại tái này, nếu như Vũ Điện không có đệ tử tiến vào trước mười mà nói, đây là trong tương lai ba năm, thanh danh của Vũ Điện tại Tân Vệ Thành sẽ là một đả kích không nhỏ.

Những thiếu niên vừa mới trở thành Chân Vũ Giả kia có đôi khi không rõ ràng lắm mình nên lựa chọn như thế nào, thường thường sẽ chọn thế lực ở trong Thiên tài đệ tử đại tái đạt được thứ tự tốt, mà mỗi một giới Thiên tài đệ tử đại tái, thường thường cũng đại biểu cho thứ hạng của tất cả thế lực trong tương lai ba năm tại Tân Vệ Thành, tự nhiên được bọn người Trử Vĩ Thần vô cùng coi trọng.

Vốn Cung Dục thua, trong nội tâm Trử Vĩ Thần đã không ôm hi vọng gì, không nghĩ tới Lâm Tiêu lực lượng mới xuất hiện, lại đánh bại Thiên Trì Cung Cốc Hàn, tiến nhập trước mười, vô tâm cắm liễu liễu xanh um, giờ phút này trong nội tâm Trử Vĩ Thần đừng đề cập có bao nhiêu mừng rỡ .

- Dùng mười lăm tuổi xâm nhập trước mười Thiên tài đệ tử đại tái ba năm một lần, trong lịch sử gần trăm năm tại Tân Vệ Thành chúng ta, còn không có xuất hiện qua a, hiện tại xem xét Lâm Tiêu này, chỉ sợ thiên phú so với ca ca của hắn Lâm Hiên còn muốn đáng sợ.

Trử Vĩ Thần thoả mãn nhìn qua Lâm Tiêu ở khu nghỉ ngơi, trong nội tâm liên tục gật đầu, đối với quyết sách lúc trước của mình rất vui mừng.

Trận đấu tiếp tục.

Lâm Tiêu qua đi, trận đấu vòng thứ bảy gõ trống tiến hành, rất nhanh lão giả tóc trắng trên đài rút ra hai gã tuyển thủ vòng thứ bảy.

- Đấu loại vòng thứ bảy, Nguyên Vũ Thánh Địa Bạch Mông đối chiến Hỏa Vân Tông Mục Hoa.

Thanh âm Lão giả cứng rắn rơi xuống, toàn trường xôn xao.

- Là Bạch Mông, Ma Đao Bạch Mông.

- Mục Hoa thật sự là không may, lại gặp một tên sát tinh như vậy.

Bình luận