Võ Đạo Đan Tôn

Chương 246: Lâm Tiêu chiến Phương Minh (1)


Thương ảnh tràn ngập, Kỷ Hồng trường thương trong tay, như hổ vào bầy dê, thế như chẻ tre, muốn trong nháy mắt càn quét quyền ảnh mà Thi Ngưng Sơn oanh ra, quyền phong dầy cộm nặng nề giống như núi cao kia, ở dưới Kỷ Hồng cuồng mãnh trong nháy mắt phá thành mảnh nhỏ, đồng thời một đạo thương ảnh trong nộ long màu đen đột nhiên bạo lướt mà ra, hung hăng vỗ vào trước ngực Thi Ngưng Sơn, đem hắn đập đến phun máu bay ngược ra.

Thi Ngưng Sơn một cái tung mình, vừa mới nghĩ phản kích, một mũi thương đen nhánh đã trong nháy mắt đi tới trước cằm của hắn, đem hắn đính trụ gắt gao.

- Ngươi thua...

Kỷ Hồng đạm mạc lên tiếng, thu thương xoay người đi xuống Tỷ thí đài.

- Liền như vậy thua?

- Thi Ngưng Sơn cùng Kỷ Hồng trong lúc đó chênh lệch lại to lớn như thế?

- Ta vốn cho rằng sẽ là một trận long tranh hổ đấu, làm sao...

Trên quảng trường, tất cả mọi người nhìn một màn này đều sững sờ lên tiếng.

Không có cho mọi người quá nhiều thời gian phân tâm, lúc này trọng tài tuyên bố kết quả thi đấu, đồng thời bắt đầu rút thăm vòng thi đấu thứ hai.

- Vòng hai đấu loại mười tiến năm, Tuyệt Diệt Cốc Phương Minh đối chiến Lâm Tiêu.

Thoại âm rơi xuống, toàn trường lần nữa ồn ào náo động lên tiếng.

- Hừ, không có cho ngươi gặp ta là vận may của ngươi, đáng tiếc lần này không có cơ hội tự tay kết liễu ngươi.

Ô Hạo nghe được kết quả này, trong ánh mắt toát ra một tia mất mát.

Trong lòng hắn vô cùng hy vọng mình có thể ở trong đấu loại cùng Lâm Tiêu gặp nhau, như vậy hắn hoàn toàn có thể ở trong quá trình tỷ thí đem Lâm Tiêu triệt để phế đi, khiến hắn đời này không cách nào bước lên võ đạo chi lộ. Đáng tiếc đấu với Lâm Tiêu là Phương Minh, một khi Lâm Tiêu bị loại bỏ, mình lại đạt được quán quân thiên tài đệ tử đại tái lần này, Ô Hạo tin tưởng Lâm Tiêu tuyệt sẽ không ngây ngốc cùng mình tỷ thí, đến lúc đó mình cũng mất đi cơ hội phế bỏ đối phương.

- Mà thôi, lần sau lại tìm cơ hội phế đi tiểu tử này.

Một tia sát cơ trong ánh mắt Ô Hạo lặng lẽ mất đi, ánh mắt lại trở nên bình thản lên.

Trên khán đài, rất nhiều quần chúng là lẫn nhau rối rít nghị luận.

- Phương Minh vận khí thật không tệ, lại gặp Lâm Tiêu.

- Xem ra trước năm tên phải có một chỗ ngồi của Tuyệt Diệt Cốc rồi, thực lực Lâm Tiêu tuy mạnh, thân pháp tinh diệu, nhưng tiếc hắn chống lại là Phương Minh lấy phòng ngự tự xưng, phía trước Cửu Long Bảo Thần Phi toàn lực một kiếm cũng không có thể phá vỡ phòng ngự của Phương Minh, Lâm Tiêu kia dù sao chỉ là Nhị chuyển đỉnh phong Võ giả, muốn phá vỡ phòng ngự của Phương Minh không khác người điên nằm mơ.

- Đúng vậy a, kỳ thật bàn về thực lực chân chính, Lâm Tiêu chưa chắc kém Phương Minh bao nhiêu, nếu như chống lại người khác cũng có một đường hy vọng chiến thắng, nhưng tiếc hắn chống lại là Phương Minh, hết lần này tới lần khác khắc chế hắn.

Vô số quần chúng lắc đầu than thở, hoàn toàn nhìn không tốt Lâm Tiêu.

Ở trong mắt của bọn họ, trong đệ tử còn dư lại mạnh nhất hẳn là Đan Các Ô Hạo, tiếp theo là Thành chủ phủ Kỷ Hồng, Nguyên Võ thánh địa Bạch Mông, Ngũ Luân Tông Dương Tuấn, bốn người này đều có thực lực tuyệt đối trước năm, về phần trong đệ tử còn dư lại, vô luận là Tuyệt Diệt Cốc Phương Minh hay là Thiên Ưng Tông Trịnh Nghi Kim, Cận gia Cận Trí Hải, Cửu Long Bảo Trịnh Thần, đều so với bốn người trước hơi thua một bậc, rất khó nói ai nhất định có thể chiến thắng ai.

Trong đó đặc biệt là Cận Trí Hải cùng Phương Minh càng mạnh một điểm, dễ dàng tranh đoạt trước năm hơn, về phần ba người Lâm Tiêu, Trịnh Nghi Kim cùng Trịnh Thần, liền phải xem đối thủ thời điểm thi đấu cùng phát huy rồi, có lúc cũng không phải là thực lực mạnh liền nhất định có thể chiến thắng.

Mà bây giờ Lâm Tiêu đối chiến Phương Minh, hắn mới là Nhị chuyển đỉnh phong, bản thân ở trên thực lực còn kém một bậc, huống chi Phương Minh phòng ngự càng là lực khắc thân pháp của Lâm Tiêu, thân pháp lại hay, đánh lên ngay cả phòng ngự của đối phương cũng phá không ra, cái này còn đánh như thế nào? Trận thi đấu này còn chưa bắt đầu, trong lòng mọi người đã đối với kết cục có điều hiểu rõ rồi.

- Lỗ Tư, Tuyệt Diệt Cốc Phương Minh các ngươi vận khí thật là tốt a, lại vào lúc này gặp Lâm Tiêu thực lực yếu nhất, thật là khiến người hâm mộ a.

Chỗ khách quý, có cường giả cười lên tiếng.

- Vậy cũng chưa chắc, dù sao thi đấu còn chưa bắt đầu.

Tuyệt Diệt Cốc Lỗ Tư cười lắc đầu nói, nhưng trong ánh mắt hắn mừng rỡ lại biểu lộ ý nghĩ trong lòng.

- Ha ha, lúc này ngươi còn khiêm nhường.

- Kỳ thật thực lực của Lâm Tiêu không tồi, nhưng tiếc vận khí không tốt, xem ra lần này Tuyệt Diệt Cốc các ngươi muốn chiếm cứ một danh sách trước năm rồi.

Tổng quản mấy thế lực lớn khác cũng rối rít cười nói.

Trử Vĩ Thần ở một bên thì là mặt mỉm cười, cũng không có bất kỳ biểu thị.

Đối với hắn mà nói, Lâm Tiêu có thể tiến vào trước mười đã ra ngoài dự liệu của hắn, về phần trước năm, nếu như có thể tiến dĩ nhiên tốt, coi như không thể vào, Trử Vĩ Thần cũng sẽ không có bất kỳ thất vọng.

Hắn nhìn trúng là tương lai sáng chói của Lâm Tiêu, đây là bất kỳ một tổng quản nào ở đây đều không thể khinh thị.

- Nhị ca, cố gắng lên.

Trên khán đài, Lâm Nhu nắm nắm tay, yên lặng vì Lâm Tiêu khuyến khích.

Trên Tỷ thí đài, Lâm Tiêu cùng Phương Minh xa xa đứng yên.

Phương Minh người mặc áo vải màu nâu xanh, trước ngực loã lồ, da thịt màu đồng cổ giống như kim loại dầy cộm nặng nề, ngạo nghễ đứng yên, ánh mắt trầm ổn.

Ở đối diện hắn 30 bộ, Lâm Tiêu một thân võ bào, mặt mũi non nớt lại tràn đầy kiên nghị, phong khinh vân đạm, ánh mắt thản nhiên.

- Thực lực của ngươi không tệ, lấy thực lực Nhị chuyển đỉnh phong có thể đi tới một bước này, ở trong các đệ tử ngươi vẫn là một thiên tài, nếu như gặp tuyển thủ còn lại, có lẽ thật đúng là có cơ hội để ngươi tiến vào trước năm, sáng tạo một kỳ tích, nhưng tiếc gặp ta.

Ánh mắt Phương Minh trầm ổn, trong giọng nói mang theo tự tin mãnh liệt.

- Thật sao, ta khuyên ngươi vẫn là toàn lực ứng phó mới tốt, quá mức tự tin rất dễ dàng ngã gục.

Lâm Tiêu cười nhạt một tiếng, bình thản lên tiếng.

- Hả?

Ánh mắt Phương Minh trầm ổn mơ hồ sắc bén lên.

- Ngươi cho rằng chỉ bằng ngươi có thế để cho ta toàn lực ứng phó?

- Có tin hay không là tùy ngươi, không toàn lực ứng phó, ta sợ ngươi không có bất kỳ cơ hội chiến thắng.

Ánh mắt Lâm Tiêu bình tĩnh như cũ.

- Hảo, bản thân ta muốn nhìn ngươi rốt cuộc có năng lực gì cùng ta nói lời này.

Phương Minh lạnh lùng cười một tiếng, ánh mắt dần dần âm lãnh lên.

- Thi đấu bắt đầu.

Nơi xa truyền đến tiếng hét to của trọng tài.

- Hô...

Thân hình Lâm Tiêu đột nhiên biến mất ở trên lôi đài.

- Chút tài mọn.

Trên mặt Phương Minh bất động thanh sắc, phải quyền nắm chặc, hướng về phía hư không liên tiếp oanh ra mấy quyền.

Quyền khí đáng sợ thổi quét, trong nháy mắt toàn bộ Tỷ thí đài như nhấc lên một trận gió lốc, từng đạo quyền kình đáng sợ giống như sóng biển bao quanh toàn thân Phương Minh, lấy thân thể hắn làm trung tâm hiện lên hình tròn lan tỏa ra.

Bình luận