Võ Đạo Đan Tôn

Chương 285: Thiên tài giới trước (2)


Trên thực tế, sau khi thiên tài đệ tử đại tái chấm dứt, Đan Các cùng Vũ Điện trong lúc đó quan hệ trở nên cực kém, các đại thế lực trong Tân Vệ thành đều có đội ngũ Luyện Dược Sư riêng, nhưng mỗi một thế lực đều quá mức khổng lồ, như Vũ Điện thì có một bộ phận đan dược chính là mua sắm từ Đan Các, nhưng sau khi thiên tài đệ tử đại tái chấm dứt, Đan Các liền đình chỉ cung ứng một bộ phận đan dược đối với Vũ Điện, khiến Vũ Điện có chút đau đầu, chỉ có thể từ con đường khác mua đan dược.

Ô Hạo thân là đệ nhất thiên tài trẻ tuổi của Đan Các, hắn bị Lâm Tiêu đánh thành phế nhân, đối với Đan Các mà nói là một tổn thất to lớn không cách nào thừa nhận.

- Tiểu tử này nhất định là vì chuyện kia trốn đi, ta phi, sợ chết bực này dĩ nhiên có thể lấy được quán quân, thật là lão Thiên không mắt, cùng Đường Dật ngươi so sánh quả thực kém quá xa.

Mạc Ly phun một bãi nước miếng căm giận nói.

- Hắn cũng xứng cùng ta so?

Đường Dật lạnh lùng cười.

- Hôm nay hắn thu được vinh dự, ta ba năm trước cũng đã đạt được, mặc dù ba năm này ta không có tấn cấp đến Hóa Phàm cảnh, nhưng đã đạt đến Tam chuyển đỉnh phong, luận thực lực, toàn bộ Tân Vệ thành trong tất cả Tam chuyển Chân Võ Giả, có thể cùng ta so cũng không được một cái, hắn một Tam chuyển Sơ kỳ Chân Võ Giả nho nhỏ, luyện ba năm nữa cũng kém nhiều lắm.

Trong con ngươi Đường Dật tràn đầy khinh thường:

- Dù ba năm qua đi, hắn cũng xa xa không phải là đối thủ của ta, ba năm sau ta hẳn đã sớm đột phá Hóa Phàm cảnh, đem mọi người xa xa để ở phía sau ah!

Sưu! Sưu!

Đang khi nói chuyện, vài tiếng xé gió xa xa truyền đến, nhất thời hấp dẫn mọi người chú ý.

- Di, là Lâm Tiêu cùng bọn người Kỷ Hồng.

- Bọn họ quả nhiên tới rồi.

- Xem dáng dấp cùng tiên huyết trên người bọn họ, hẳn là đã sớm cùng Yêu Thú chém giết rất lâu, bất quá không phải ở chỗ này.

- Hai thế hệ trẻ đồng thời gặp nhau, không biết sẽ va chạm ra hỏa hoa dạng gì.

- Hai đời người trong lúc đó phải có chút chênh lệch, tuy bọn người Kỷ Hồng lần này chỉnh thể thực lực tựa hồ so với lần trước còn cường, bất quá dù sao bọn họ lạc hậu ba năm thời gian, đối với thiên tài mà nói, ba năm chênh lệch chính là cách biệt một trời.

Có võ giả tinh mắt liếc mắt liền nhìn ra chân diện mục của đám người Lâm Tiêu.

Nghe được xung quanh xì xào bàn tán, ánh mắt Đường Dật trở nên lợi hại không gì sánh được, gắt gao nhìn chằm chằm năm đạo thân ảnh kia.

- Đường Dật, trong năm người kia, đi ở trước nhất chính là Lâm Tiêu.

Mạc Ly cắn răng nói.

- Chính là hắn? Đi theo ta!

Đường Dật quay đầu lại xem bọn người Trang Dịch thành chủ, lại căn cứ phương hướng bọn người Lâm Tiêu bay vút, thân hình đột nhiên động một cái, lặng yên xuất hiện ở trên đường mà bọn người Lâm Tiêu phải trải qua.

Sưu!

Ở trong nháy mắt Lâm Tiêu tiếp cận, Đường Dật đột nhiên tiến lên trước một bước, thản nhiên nói:

- Để cho ta tới nhìn, tiểu tử dám to gan lớn mật đem Ô Hạo của Đan Các ta kích phế đến tột cùng có thực lực gì.

Oanh!

Một cổ khí tức đáng sợ từ trong cơ thể Đường Dật mạnh mẽ tuôn ra, Nguyên khí như tinh trụ xông thẳng Vân Thiên, ánh mắt Đường Dật lạnh lùng, hướng về phía Lâm Tiêu một quyền đánh ra, một cổ khí lãng đáng sợ như biển gầm hướng phía Lâm Tiêu cuồn cuộn đánh tới, phát ra tiếng nổ vang kịch liệt.

- Đường Dật hắn làm cái gì vậy.

- Làm càn!

Đám người Trang Dịch thành chủ cũng đã sớm thấy bọn người Lâm Tiêu đến, nhìn thấy Đường Dật lại ở trường hợp này động thủ, lập tức sắc mặt cả đám trở nên khó coi không gì sánh được.

Mà võ giả cùng đệ tử của các đại thế lực còn lại cũng là mặt lộ vẻ giận dử.

Hôm nay là thời điểm thú triều đột kích, tất cả võ giả của Tân Vệ thành đều phải đoàn kết nhất trí, bất luận tư oán gì vào thời khắc này đều phải buông xuống, nếu như có trái, bất kể ai đều là địch nhân của cả Tân Vệ thành.

- Chém!

Lâm Tiêu bất động thần sắc, lấy chưởng hóa đao, ở trong nháy mắt khí lãng kéo tới mạnh mẽ chém rụng một đao.

Oanh!

Khí lãng trong nháy mắt bị Lâm Tiêu chém thành hai nửa, phát ra tiếng sấm bạo tạc kịch liệt, bên trong khí lãng cuồn cuộn, Lâm Tiêu cùng bọn người Kỷ Hồng nhộn nhịp rơi vào bên cạnh Đường Dật.

- Đường Dật, ngươi đây là ý gì?

Đám người Kỷ Hồng đi tới trước mặt Lâm Tiêu, vẻ mặt giận dử nói, trải qua thiên tài đệ tử đại tái cùng trước kia liên thủ chém giết, năm người Kỷ Hồng đã có cảm giác tương giao.

- Có ý gì? Xem tiểu tử này khó chịu mà thôi, Kỷ Hồng, đây là ân oán của Đan Các chúng ta cùng Vũ Điện, mấy cái các ngươi chớ ngu ngốc góp đến.

Đường Dật lạnh lùng cười, nhìn Lâm Tiêu trong ánh mắt tràn đầy khinh miệt.

- Nguyên lai ngươi là người của Đan Các!

Lâm Tiêu lạnh lùng nhìn Đường Dật cùng Mạc Ly ở một bên, thản nhiên nói:

- Hiện tại là thời điểm thú triều đột kích, ta không muốn giữa các võ giả tự tương tàn, bất quá nếu như ngươi không biết phân biệt, cũng đừng trách ta xuất thủ vô tình, cho ngươi trở thành Ổ Hạo thứ hai.

Ở Lâm Tiêu xem ra, nếu như ở thời khắc thú triều tới còn nghĩ đến ân oán cá nhân, người như vậy căn bản không xứng trở thành một võ giả, nếu như không biết phân biệt tiếp tục đối với mình ra tay, đến lúc đó coi như là bốc lên nguy hiểm thiên hạ chê cười, mình cũng phải đem hắn đánh chết.

Một khi Yêu Thú công phá Quân doanh, thậm chí thành trì, nguy hại sẽ không chỉ là hơn mười vạn các võ giả ở đây, mà là hơn một nghìn vạn dân chúng vô tội trong Tân Vệ thành.

- Ngươi…

Ánh mắt Đường Dật trầm xuống, vừa định nói chuyện.

Sưu!

Đám người Trang Dịch thành chủ đột nhiên xuất hiện ở trên đài cao chỗ bọn người Lâm Tiêu.

- Đường Dật, ngươi vừa mới làm cái gì.

Không chờ Trang Dịch thành chủ nói chuyện, Kê Thế Các chủ dẫn đầu từ trong đám người đi ra, tức giận nói.

Đường Dật lập tức thu liễm vẻ giận dử trong đáy mắt, thần thái trở nên cung kính nói:

- Mấy đại nhân xin tha lỗi, nghe nói Lâm Tiêu này là quán quân thiên tài đệ tử lần này, đệ tử may mắn cũng là quán quân giới trước, cho nên nhất thời ngứa tay, nhịn không được xuất thủ thăm dò một chút, không nghĩ tới Lâm Tiêu này dĩ nhiên liền phá vỡ một kích ta thăm dò, quả nhiên danh bất hư truyền, tại hạ bội phục!

Ở trước mặt mấy đại lão, Đường Dật lập tức trở nên khiêm tốn lên, thái độ cũng cung kính cùng thành khẩn không gì sánh được.

- Nguyên lai ngươi chính là quán quân thiên tài đệ tử giới trước? Ba năm đã qua cũng mới chút thực lực ấy? Thật là kém.

Lâm Tiêu tiếp lời lạnh nhạt nói.

- Ngươi…

Trong lòng Đường Dật phẫn nộ, nhưng ở trước mặt mấy đại lão, thần thái lại chỉ có thể bảo trì ôn hòa.

- Bây giờ là thời điểm Yêu Thú công thành, chuyện vừa rồi bỏ qua, lần sau không được viện cớ này nữa, nếu như có lần sau…

Trong ánh mắt Trang Dịch thành chủ lóe lên hàn mang, một cổ sát ý từ đáy mắt hắn lóe lên rồi biến mất, lại làm cho mọi người rõ ràng cảm thụ được.

Bình luận