Võ Đạo Đan Tôn

Chương 323: Mộ Lăng


Nữ nhân duy nhất trong bốn người kia chú ý tới Lâm Tiêu cùng Thi Hoa bên cạnh Lý Dật Phong, một cái lắc mình, yểu điệu sinh tư, thân thể tràn ngập đường cong mềm mại trong nháy mắt đi tới trước mặt Lâm Tiêu, một đôi ngọc thủ nhẹ nhàng bóp mặt Lâm Tiêu, trong miệng cười ha hả nói:

- Lý Dật Phong, cái này không phải là ngươi mới thu tiểu đệ chứ, dáng dấp rất tuấn tú a, nhường cho ta được không.

Nàng kia tuy rằng tuổi không lớn lắm, nhưng cả người lồi lõm, tản ra mị lực đặc biệt của nữ nhân thành thục, một đôi ngọc thủ trơn truột trắng noãn, như dương chi bạch ngọc.

Lâm Tiêu nhướng mày, trong nháy mắt đối phương bóp tới bản thân, mặt hơi nghiêng, lấy một thư thế xảo diệu né qua đối phương vuốt ve.

- Di?

Cô gái kia thấy thế không khỏi khẽ thốt lên một tiếng, hiển nhiên giật mình Lâm Tiêu có thể tách ra bản thân vuốt ve, chợt cười nói:

- Tiểu đệ đệ đừng sợ, tỷ tỷ sẽ không làm đau ngươi đâu, hì hì, lại còn xấu hổ, cho tỷ tỷ xoa bóp một cái.

Tay phải nàng kia đột nhiên khẽ động, trong nháy mắt trở nên mềm mại không xương, ở trong tầm mắt Lâm Tiêu không ngờ lại xuất hiện mấy bàn tay nhu hòa, từ các phương hướng bất đồng sờ khuôn mặt hắn, rõ ràng tốc độ cũng không nhanh, lại làm cho người có một loại cảm giác không cách nào tránh.

Trong lòng Lâm Tiêu hơi giật mình.

- Thiên Lý Phiêu Hồng!

Hô!

Thi triển một thức sau cùng của Vô Ảnh Phiêu Hồng Quyết, thân hình Lâm Tiêu chợt hóa thành một làn khói xanh tiêu thất tại chỗ, trong phút chốc thối lui mấy bước, lúc này mới khó khăn lắm cách xa khỏi cô gái thích vuốt ve kia.

- Nguy hiểm thật, chưởng pháp thật là cổ quái.

Lâm Tiêu khiếp sợ, đối phương tùy ý vung tay, lại cần hắn hết sức chăm chú, đem hết toàn lực mới có thể tránh được, cho thấy tạo nghệ chưởng pháp cực kỳ thâm hậu, nhưng đồng thời trong lòng Lâm Tiêu cũng không khỏi hơi tức giận.

- Di!

Lần này chẳng những là cô gái kia kinh nghi lên tiếng, mấy người khác cũng giật mình kêu lên, hiển nhiên không ngờ rằng Lâm Tiêu có thể tránh được cái vuốt ve của thiếu nữ này.

- Mộ Lăng, Vạn La Huyễn Nữ Thủ của ngươi có phải tụt lùi hay không, lại bị một tiểu đệ đệ tránh được.

Một người trong đó nhịn không được cười nói.

- Hừ, mới vừa rồi ta không chú ý mà thôi.

Mộ Lăng lạnh lùng hừ một cái, chợt trong ánh mắt nhìn Lâm Tiêu mang theo một tia hiếu kỳ cùng vui cười:

- Tiểu đệ đệ, xem ra thực lực không kém a, cái này nhìn ngươi còn tránh được không.

Thu hồi tâm lý khinh thị, Mộ Lăng đối với Lâm Tiêu thản nhiên cười, thân hình chợt lướt ra.

Lâm Tiêu nhướng mày, ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn kỹ đối phương, tay phải lặng yên rơi vào chiến đao bên hông

Hắn liếc mắt liền nhìn ra thiếu nữ này hiển nhiên là Hóa Phàm cảnh Sơ kỳ võ giả, hơn nữa tạo nghệ ở chưởng pháp kinh người, lấy thực lực Tam chuyển Trung kỳ của bản thân, nếu dùng thân pháp tránh mà nói, nhất định sẽ có hại, thật muốn chiến đấu, mình cũng chưa chắc sợ đối phương.

Thấy động tác của Lâm Tiêu, sắc mặt Thi Hoa trưởng lão hơi biến, vừa mới chuẩn bị lên tiếng.

- Mộ Lăng, đừng làm rộn, vị này chính là Lâm Tiêu đến từ Tân Vệ thành, không phải là đệ tử phân điện chúng ta, hai ngày nữa cũng sẽ gia nhập thiên tài huấn luyện doanh.

Thân hình Lý Dật Phong phút chốc che ở trước mặt Lâm Tiêu, nhíu mày, ngăn Mộ Lăng lại.

- Người ta mới Tam chuyển Trung kỳ, ngươi một Hóa Phàm cảnh Sơ kỳ võ giả, làm như vậy truyền đi sẽ khiến người ta chê cười.

- Đệ tử Vũ Điện ở Tân Vệ thành?

Mấy người khác đều nhìn Lâm Tiêu:

- Thảo nào trước đây chưa từng thấy qua, chắc là người xuất sắc trong thiên tài đệ tử đại tái lần này ah.

- Hì hì…

Mộ Lăng nhẹ nhàng cười:

- Chỉ cùng hắn đùa một chút mà thôi, nói, ngươi làm sao lại biết đệ tử Tân Vệ thành này?

- Là Thái Thúc Ngọc điện chủ lệnh ta mang bọn họ đi dạo Vũ Điện một chút, các ngươi cũng đừng quấy rối, bọn họ là lần đầu tiên tới Hiên Dật quận thành chúng ta.

Lý Dật Phong đạm mạc nói.

- Thảo nào.

Mộ Lăng gật đầu, ánh mắt rơi vào trên người Lâm Tiêu, sau khi thấy tay phải Lâm Tiêu nắm chuôi đao, không khỏi khẽ cười nói:

- Xem ra tính tình cũng không chịu thua thiệt, được rồi, Lâm Tiêu đúng không, ta là Mộ Lăng, coi như là sư tỷ của ngươi, vừa rồi chỉ là ta cùng ngươi đùa một chút, bất quá có thể tránh được Vạn La Huyễn Nữ Thủ của ta, không thể không nói thân pháp của ngươi coi như không tệ.

Thần sắc Lâm Tiêu bất động.

- Thế nào? Còn tức sao?

Mộ Lăng thấy thế lại cười nói:

- Nếu không ta cũng để cho ngươi bóp một chút.

Nói xong, Mộ Lăng kia dĩ nhiên thật đem khuôn mặt trắng nõn, không tỳ vết tiến đến trước mặt Lâm Tiêu, hai mắt như nước trong veo nháy một cái nhìn Lâm Tiêu.

Một cổ khí tức chỉ nữ nhân thành thục mới có, từ trong cổ trắng nõn của Mộ Lăng truyền vào mũi Lâm Tiêu, dáng người mạn diệu kia nhất thời hấp dẫn không ít đệ tử Vũ Điện đi ngang qua xung quanh, cả đám hai mắt tỏa sáng.

Thấy Mộ Lăng cái bộ dáng này, trong lòng Lâm Tiêu thật là dở khóc dở cười.

Bất quá Lâm Tiêu cũng nhìn ra, Mộ Lăng này thật là không có ác ý, biểu tình trên mặt Lâm Tiêu hơi hòa hoãn, buông tay phải cầm chiến đao.

- Cơ hội tốt như vậy ngươi lại không biết nắm lấy.

Thấy Lâm Tiêu lù lù bất động, trong ánh mắt nhìn mình thậm chí không có một chút ba động, trong lòng Mộ Lăng không khỏi cảm thấy một trận thất bại, đối với Lâm Tiêu càng thêm hiếu kỳ.

- Lý Dật Phong, Lâm Tiêu này thoạt nhìn tối đa chỉ mười bảy mười tám tuổi ah, cũng đã là Tam chuyển Trung kỳ Chân Võ Giả, xem ra phân bộ của Vũ Điện chúng ta có không ít thiên tài tồn tại a.

Trong bốn người, một nam tử đầu tóc màu vàng, dung mạo coi như tuấn mỹ mỉm cười nói.

- Như vậy vị này bên cạnh hắn chắc cũng là đến từ Tân Vệ thành Vũ Điện ah.

- Vị này chính là Thi Hoa trưởng lão, là phân bộ trưởng lão của Vũ Điện chúng ta tại Tân Vệ thành.

Lý Dật Phong giới thiệu.

Bốn người ở đây đều khẽ gật đầu, bất quá xem thần tình hiển nhiên cũng không có đem thân phận phân bộ trưởng lão của Thi Hoa trưởng lão để ở trong lòng.

Một bên Thi Hoa trưởng lão cuối cùng cũng tìm được cơ hội nói chuyện, cười nói:

- Mấy vị này hẳn đều là thiên tài đệ tử của Hiên Dật quận thành Vũ Điện ah, Lâm Tiêu là đệ tử của Tân Vệ thành Vũ Điện chúng ta, quán quân thiên tài đệ tử đại tái của Tân Vệ thành lần này, năm nay mười lăm tuổi, hy vọng mấy vị ở huấn luyện doanh chiếu cố nhiều hơn.

Đối với thái độ của mấy người, Thi Hoa trưởng lão cũng lơ đểnh, lấy thiên phú của mấy người kia, sau này địa vị tuyệt đối sẽ trên mình, có chút ngạo khí cũng không có gì, chỉ bất quá sau này Lâm Tiêu ở thiên tài huấn luyện doanh vượt qua một năm tu luyện, nếu như có thể kết bạn với một ít thiên tài của Hiên Dật quận thành Vũ Điện, đối với tương lai của hắn sẽ có giúp giúp nhất định.

- Nguyên lai là quán quân thiên tài đệ tử đại tái của Tân Vệ thành, nhất định nhất định!

Bình luận