Võ Đạo Đan Tôn

Chương 333: Tân Vệ thành nghịch tập


- Tốc độ thật nhanh.

- Cái này…

Tất cả mọi người ở đây kinh ngạc đến ngây người, ở trong tầm mắt bọn họ, tốc độ của Cổ Luân nhanh như Thiểm Điện, thời điểm ở trên đường lướt đến liền mạnh mẽ nhảy lên.

Hô…

Trường bào màu đen ở trong gió bay phất phới, thân hình Cổ Luân không ngừng cất cao, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị, chống cự lại uy áp kinh người không ngừng tăng lên, thời điểm đạt đến độ cao mười sáu mười bảy mét mới dừng lại.

- Độc long toản…

Thân hình ở giữa không trung đình trệ, trong ánh mắt Cổ Luân mạnh mẽ tuôn ra một đoàn tinh mang, tay phải từ lâu giữ thế trong nháy mắt hóa thành một đạo độc long rít gào, điên cuồng đâm về phía thạch bích trước mặt.

Oanh…

Mũi thương xoay tròn, đem không khí chung quanh đánh đến nổ vang, thanh âm bạo liệt vang lên, mũi thương ẩn chứa Nguyên Lực đáng sợ, như máy khoan hung hăng đâm vào trên vách đá.

Ba…

Thạch bích nhẹ nhàng chấn động, Cổ Luân dựa vào cổ lực lượng này phút chốc trở xuống trong đội ngũ Thanh Nham thành.

Đích đích đích…

Tiếng kêu to chói tai vang lên, tên của Cổ Luân hiện ra, sau đó điên cuồng bay lên, dễ dàng liền vượt qua đám người Cốc Đồng, Tương Khâm, sau đó lại vượt nốt Hoa Phượng Tú, sau cùng dừng lại ở một trăm bốn mươi hai, ở trong tất cả tân tấn đệ tử bài danh thứ năm.

- Một trăm bốn mươi hai.

- Trong tân tấn đệ tử bài danh thứ năm.

Tê…

Trong đám người vang lên một trận thanh âm hít lãnh khí, ánh mắt nhìn về phía Cổ Luân tràn đầy kinh hãi, thứ tự như vậy, ở trong lịch sử trăm năm qua, hơn ba mươi đợt khảo hạch của lục đại vệ thành là không có.

Ánh mắt của Hoa Phượng Tú cũng ngưng trọng.

Thứ tự như vậy khó tránh cũng quá đáng sợ đi.

- Xem ra Thanh Nham thành có thể qua nhiều năm như vậy thủy chung sừng sững ở đệ nhất, quả nhiên không phải hư danh.

Trong đám người nghị luận ầm ỉ, ánh mắt mọi người đều tập trung ở trên người Cổ Luân, thực lực như thế coi như là không có thiên tài đệ tử đại tái của lục đại vệ thành, cũng đủ để tiến nhập thiên tài huấn luyện doanh.

Trong tiếng nghị luận, một ít võ giả ở biên giới bắt đầu từ từ rời đi.

- Đúng rồi, tựa hồ còn có Tân Vệ thành chưa trắc thí ah?

Đột nhiên, trong đám người truyền tới thanh âm nghi hoặc.

- Tân Vệ thành, hình như là chưa có trắc thí, chúng ta đều quên.

- Cái vệ thành kia hầu như mỗi lần đều bài danh đếm ngược thứ nhất, có thể có thiên tài gì.

- Không thể nói như vậy được, ta nhớ sáu năm trước, trong Tân Vệ thành liền ra một thiên tài, thậm chí còn đem thiên tài huấn luyện doanh huyên náo tới long trời lở đất.

- Sáu năm trước? Lần đó Tân Vệ thành thật là ngoại tộc a, đặc biệt lần kia bọn họ còn xếp hàng thứ nhất, người kia tên gì nhỉ, quả thật là kinh khủng.

- Đó là tình huống đặc biệt, những thời điểm khác Tân Vệ thành này đều là bài danh đếm ngược thứ nhất, ta nhớ kỹ lần trước tựa hồ còn có hai người ngay cả công kích cũng không thể phát ra, trực tiếp đào thải.

- Ha ha, lúc này đây chúng ta cũng nhìn xem, nói không chừng còn có thể có kỳ hoa như vậy xuất hiện.

Vô số võ giả dân chúng vây xem cười đùa, mà đệ tử Mộ Thạch thành ở một bên càng là trào phúng nhìn sang.

- Trước kia không phải các ngươi rất kiêu ngạo sao, nhìn các ngươi có thể xếp cái thứ tự gì.

- Ngay cả thạch bích cũng không có thể đi tới, đã bị uy áp của Hắc Ám Yêu Long dọa tè ra quần.

- Đây là sự tình mà đệ tử Tân Vệ thành bọn họ thường xuyên làm.

- Ha ha, ha ha ha…

Vài tên đệ tử của Mộ Thạch thành cười ha hả.

Ngay cả nam tử áo đen dẫn bọn người Lâm Tiêu tiến vào cũng thở dài nhìn về phía bọn người Lâm Tiêu, rất sợ bọn họ bị đả kích, nhưng sau khi quay đầu, ánh mắt của hắn lại không khỏi ngẩn ra.

Từ trong ánh mắt đám người Kỷ Hồng, hắn nhìn không thấy chút thần tình khuất nhục, không cam lòng nào, mà là thấy từng cổ chiến ý cùng tức giận thiêu đốt.

- Mấy đệ tử Tân Vệ thành này, tựa hồ không có yếu như trong đồn đãi a.

Một ý niệm ở trong đầu nam tử áo đen hiện ra, làm nội tâm hắn không khỏi chờ mong bọn người Kỷ Hồng biểu hiện.

- Thấy không, yếu kém sẽ phải chịu đòn, các ngươi tiến lên trắc thí ah.

Ánh mắt Trâu Giang lạnh lùng nhìn đám người Lâm Tiêu.

- Nhớ kỹ phải cho thấy thực lực chân chính của các ngươi, lúc này đây chúng ta phải cho tất cả mọi người biết, đệ tử của Tân Vệ thành chúng ta không có phế vật, Tân Vệ thành chúng ta cũng có thể tạo ra thiên tài.

Thanh âm của Trâu Giang cũng không lớn, nhưng trong giọng nói lại tràn ngập lòng tin kiên định, lần này năm người Lâm Tiêu, là đội ngũ mạnh nhất mấy chục năm qua của Tân Vệ thành, dĩ vãng thiên tài đệ tử đại tái của Tân Vệ thành, thông thường chỉ quán quân mới là Tam chuyển Trung kỳ Chân Võ Giả, còn lại tuyệt đại đa số đều là Tam chuyển Sơ kỳ, thậm chí có đôi khi còn có thể xuất hiện năm tên đệ tử đều là Tam chuyển Sơ kỳ.

Nhưng lúc này không giống, không nói Lâm Tiêu, chỉ là bốn người Kỷ Hồng ở quá khứ đều có thực lực thu được quán quân, mà ba người Bạch Mông vốn chỉ là Tam chuyển Sơ kỳ, lại ở trong thú triều, bị máu và lửa sinh tử tôi luyện, sau khi chiến đấu kết thúc phá kén hóa điệp, đều đột phá đến Tam chuyển Trung kỳ.

Trâu Giang tin tưởng trải một hồi thú triều như thế, thực lực bọn người Lâm Tiêu đều có đề thăng, lúc này đây Tân Vệ thành bọn họ nhất định sẽ có lực lượng mới xuất hiện, bỗng nhiên nổi tiếng.

Trâu Giang có lòng tin này.

- Tốt, ta tới trước.

Âm thanh của Trâu Giang kết thúc, ánh mắt Dương Tuấn lạnh lùng, từ trong đám người đi ra.

Tay cầm Tề mi côn, Dương Tuấn lạnh lùng nhìn chăm chú vào thạch bích cách đó không xa, Nguyên Lực Tam chuyển Trung kỳ ở trong cơ thể lưu chuyển, trong nháy mắt mạnh mẽ bạo phát.

Oanh…

Như một viên đạn pháo, hai chân Dương Tuấn mạnh mẽ đạp xuống đất, thân hình ở trong nháy mắt chợt phát động, nhanh như tia chớp nhảy vào trong phạm vi uy áp bao phủ.

- Người này …

Căn cứ lệ cũ, người đầu tiên của từng vệ thành ra trận thông thường đều là tên sau cùng, ngay từ đầu mọi người vẫn ung dung chuẩn bị xem Dương Tuấn chê cười, nhưng chờ Dương Tuấn có hành động, không ít người đều ngây người.

Lấy thân phận võ giả của bọn họ, hiển nhiên có thể nhìn ra, hôm nay Dương Tuấn biểu hiện ra thực lực mặc dù không cách nào so sánh cùng với bọn người Cổ Luân, nhưng mà tuyệt không dưới Hắc Thổ thành, Mộ Thạch thành.

Trong mục quang hơi phát ngốc của mọi người, chỉ là một giây thời gian, Dương Tuấn đã đi tới trước thạch bích.

- Lên…

Một tiếng gầm nhỏ vang lên, thân hình Dương Tuấn mạnh mẽ phóng lên cao, trong nháy mắt đến độ cao tám chín thước, đồng thời song chưởng phút chốc căng phồng lên, Tề mi côn hóa thành một đoàn loạn ảnh, hung hăng nện ở trên vách đá.

Trong tiếng ầm ầm trầm thấp, Dương Tuấn như một đầu diều hâu rơi xuống đất, nhanh như tia chớp trở lại trong đội ngũ Tân Vệ thành.

Đích đích đích…

Thanh âm chói tai vang lên, trên bài danh ngọc bích xuất hiện tên của Dương Tuấn, trong ánh mắt giật mình của mọi người, Dương Tuấn nhảy vào trước năm mươi danh ngạch tân tấn, dừng lại ở một trăm chín mươi ba.

Bình luận