Võ Đạo Đan Tôn

Chương 402: Quận chúa


Một quyền này quét ra, uy lực vô cùng, không khí giữa Hạ Hưng và Lâm Tiêu như bị một bàn tay lớn vô hình quấy lên, nắm đấm đánh vào không khí, phảng phất một khối thạch đầu cực lớn rơi xuống trong hồ, tạo ra tầng tầng rung động, ở bên trong lại càng tạo thành một cổ nguyên lực phong bạo cực lớn.

Võ giả cấp bậc đạt tới Hóa Phàm cảnh, ở phương diện vận dụng nguyên lực càng thêm linh hoạt hơn so với Chân Võ giả, có thể cương, có thể nhu, co duỗi như ý, uy lực vô cùng.

- Cực Đạo Uy Thiên.

Lâm Tiêu tâm linh khẽ động, ngay khi Hạ Hưng giẫm chận tại chỗ chưa ra tay thì trong nội tâm đã có một loại cảnh giác đối phương muốn ra tay, lúc này cánh tay chấn động, Cực Đạo Uy Thiên Quyền một chiêu mạnh nhất Cực Đạo Uy Thiên bỗng nhiên thi triển ra, một cổ khí tức vô cùng bá đạo từ trong cơ thể Lâm Tiêu phát tán ra, trong nháy mắt, Lâm Tiêu thật giống như bá chủ trong thiên địa này vậy.

Trong hư không, hai đấm của hai người hung hăng đụng vào cùng một chỗ.

Tiếng oanh minh đinh tai nhức óc liên tục vang vọng.

Một quyền khí lưu quanh thân hai người cuồn cuộn lưu động, một cổ nguyên lực hình thành thủy triều hư vô từ chỗ hai đấm bung ra không ngừng va chạm, không ai nhường ai.

Cực Đạo Uy Thiên Quyền của Lâm Tiêu mặc dù chỉ là quyền pháp Nhân cấp cao giai, nhưng chiêu cuối cùng Cực Đạo Uy Thiên cũng không đơn giản, ở trên bí tịch đã viết rất rõ tu luyện giả phải đạt tới Hóa Phàm cảnh mới có thể chính thức phóng ra uy lực của nó, hiển nhiên thức cuối cùng này đã vượt qua phạm trù Nhân cấp cao giai quyền pháp, ở phương diện uy lực, thức cuối cùng của Cực Đạo Uy Thiên Quyền hoàn toàn không yếu hơn Thần Quỷ Kinh của Hạ Hưng.

Loại tình huống này, cả hai so đấu chính là lực lượng và cường độ nguyên lực song phương.

Phá.

Hạ Hưng gầm lên giận dữ, nguyên lực nhấp nhô, công pháp Địa cấp đê giai lưu chuyển, một cổ nguyên lực hùng hậu từ trong cơ thể hắn phun mạnh ra, phóng tới quyền đầu đánh úp tới cánh tay phải Lâm Tiêu.

Một nụ cười tự tin lộ ra nơi khóe miệng Hạ Hưng, theo hắn thấy thì dùng thực lực Hóa Phàm cảnh sơ kỳ của mình đánh bại một Chân Võ giả tam chuyển đỉnh phong như Lâm Tiêu thật sự quá đơn giản, cường độ nguyên lực song phương căn bản không cùng cấp bậc.

Lâm Tiêu lạnh lùng cười cười, Cửu Chuyển Huyền Công đệ tam chuyển nguyên lực vận chuyển cực nhanh, hùng hậu, nguyên lực giống như mũi khoan hung hăng đâm vào trong quyền kình của Hạ Hưng.

Nói ra thì dài, kỳ thật trong nháy mắt hai người đã tách ra.

Lâm Tiêu cả người không chút sứt mẻ, mà Hạ Hưng lại lùi liên tục về sau ba bước.

Mạnh yếu lập tức thấy rõ.

- Thực lực Hạ Hưng không bằng Lâm Tiêu?

- Bị đánh lui rồi.

- Hạ Hưng và Lâm Tiêu va chạm lại là Lâm Tiêu chiếm cứ thượng phong.

Các học viên chung quanh lập tức có phản ứng, nguyên một đám cả kinh nói, mà trong mắt Đoạn Hồng và mấy vị đạo sư cũng toát ra kinh hãi, hiển nhiên không ngờ rằng kết cục lại như vậy.

Chân Võ giả tam chuyển đỉnh phong đánh lui Hóa Phàm cảnh sơ kỳ cả hai về mặt cấp bậc tuy rằng chỉ kém một cấp độ, nhưng điều này lại không giống như nhị chuyển Chân Võ giả đánh bại tam chuyển Chân Võ giả, chính là khác biệt một đại cảnh giới, cũng không phải loại tiểu cảnh giới như tam chuyển hậu kỳ và đỉnh phong có thể đánh đồng.

Hạ Hưng bị Lâm Tiêu một quyền đẩy lui, trên mặt lập tức lộ ra thần sắc khó có thể tin.

Sắc mặt của hắn một mảnh đỏ bừng, trong nội tâm cảm nhận được nhục nhã vô biên.

Hắn thân là võ giả Hóa Phàm cảnh sơ kỳ lại bị một Chân Võ giả tam chuyển đỉnh phong như Lâm Tiêu đánh lui, hắn căn bản không thể tiếp nhận được, thân là nhân vật thiên tài trong Thiên Tài Huấn Luyện Doanh, luôn luôn là hắn vượt cấp chiến bại người khác, nào có đạo lý người khác vượt cấp chiến bại mình chứ.

Hiện giờ, ở trước mặt Lâm Tiêu hắn rõ ràng đã thành vai phụ.

- Phá Thần Quyền Pháp --

- Mạn Thiên Thần Ma!

Đột nhiên, Hạ Hưng hét lớn một tiếng, nguyên lực trong cơ thể phóng lên trời, cả người như lâm vào một loại trạng thái cuồng nhiệt, khí tức trên thân lập tức tăng lên mấy phần, uy lực đại tăng.

- Lâm Tiêu, vừa rồi ta chỉ thi triển ra bảy thành thực lực, hiện giờ ta muốn toàn lực ra tay, ngươi cũng nên cẩn thận, nếu như có thể ngăn một quyền này của ta, nói rõ thực lực của ngươi quả thật có tư cách tiến vào Thiên Mộng Bí Cảnh.

Ngoài việc ra tay, Hạ Hưng vẫn không quên nói cho mình một chút, cũng là giải thích cho lần bị đánh lui lúc trước.

Lời nói vừa dứt, thiết quyền của Hạ Hưng không ngờ đã đến trước mặt Lâm Tiêu, một quyền này uy lực càng lớn, nắm đấm chưa tới, quyền cương do quyền phong và nguyên lực ngưng tụ thành không ngờ đã đánh ra, tiếng oanh minh kính bạo liên tục vang lên, giống như núi lửa bạo động, đất rung núi chuyển.

Đây là dốc sức liều mạng rồi.

Trước kia bị Lâm Tiêu đánh lui khiến Hạ Hưng cảm nhận được sự nhục nhã vô biên, một quyền này hắn đã dốc toàn lực, nhất định phải lập tức đánh bại Lâm Tiêu lập tại chỗ

- Tới tốt lắm, vừa vặn để ta kiến thức một chút về thực lực của học viên Hóa Phàm cảnh sơ kỳ, cũng nghiệm một chút tiến bộ của ta trong mấy tháng này.

Hai mắt Lâm Tiêu tràn ngập tỉnh táo, ý thức tập trung cao độ, tinh thần lực lập tức tản mát ra, cảm nhận rõ bất luận một tia chấn động nào trong không khí, trong tinh thần lực cảm giác của Lâm Tiêu, góc độ, uy lực, nguyên lực lưu động một quyền này của Hạ Hưng phảng phất như một bộ phim lướt qua trong đầu hắn.

Ngay khi thiết quyền của Hạ Hưng sắp đánh trúng Lâm Tiêu --

PHỐC.

Thân hình Lâm Tiêu lù lù bất động như bàn thạch đột nhiên xuất thủ, tay phải của hắn dựng thẳng hóa chưởng làm đao, dùng một góc độ xảo diệu nghiêng nghiêng bổ ra, như thiểm điện bổ vào trên quyền cương Hạ Hưng ngưng tụ ra.

Quyền pháp cũng không phải thế mạnh của Lâm Tiêu, đối mặt một kích toàn lực của Hạ Hưng, Lâm Tiêu dùng hình thức thủ chưởng thi triển ra đao pháp, chưởng đao bổ ra, thậm chí có lăng liệt, phong mang ý cảnh của chiến đao phóng lên trời.

Phanh.

Một đao Lâm Tiêu chém ra, Hạ Hưng lập tức cảm giác được, một đao kia của Lâm Tiêu sắc bén dị thường, tốc độ nhanh như thiểm điện, hơn nữa vừa vặn chém vào chỗ quyền cương yếu kém nhất, nguyên lực đinh ốc của Cửu Chuyển Huyền Công dưới ý cảnh chưởng đao phóng xuất ra, lập tức liền bổ nát bấy quyền cương trên nắm đấm của Hạ Hưng, hóa thành một hồi cuồng phong tiêu tán trong không trung. Hắn còn chưa kịp giật mình, chưởng đao của Lâm Tiêu sau khi chém nát quyền cương dĩ nhiên đã bổ tới nắm đấm của hắn.

Bồng.

Hạ Hưng cảm giác được một cổ lực lượng đáng sợ từ trên chưởng đao của Lâm Tiêu lần lượt ập đến, nắm đấm phủ đầy nguyên lực cũng bị chém khiến một hồi đau đớn, đồng thời một cổ lực lượng bạo tạc như đinh ốc vọt tới, khiến thân thể hắn không tự chủ được rút lui một bước.

Lâm Tiêu thì trái lại, thân thể của hắn vẫn lẳng lặng đứng yên, lù lù bất động.

Máu Hạ Hưng cơ hồ vọt tới não, vừa rồi hắn còn rầm rĩ lấy muốn thi triển toàn lực, không nghĩ tới kết quả lại giống như đúc lần trước, căn bản không có chút biến hóa nào cả.

Bình luận