Võ Đạo Đan Tôn

Chương 438: Tầng ba đoạt bảo (1)


Ở một bên Lưu Sam cũng kinh hãi xanh mặt.

- Đi được sao?

Lâm Tiêu cười lạnh một tiếng, bước chân liên tục nhoáng lên, nháy mắt đi tới trước mặt Lưu Sam.

Nhận thấy chính mình không thể rời đi, khuôn mặt Lưu Sam đột nhiên biến thành vô cùng dữ tợn.

- Thiên La Giảo Sát kiếm pháp – chết cho ta!

Trong tiếng rống giận, trường kiếm run lên, trong hư không lập tức xuất hiện vô số kiếm ảnh chói mắt, kiếm ảnh tầng tầng lớp lớp, như xa như gần, như mộng như huyễn, dẫn theo sát khí sắc bén bay thẳng về hướng Lâm Tiêu, mỗi đạo kiếm quang ẩn chứa kiếm khí không địch nổi, vô cùng sắc bén.

Trường kiếm này chính là bảo vật mà nhóm người Hoàng Thiên đạt được ở tầng thứ hai, vốn là một kiện vũ khí lục phẩm, do tài liệu lục giai Tinh Thần Thiết làm chủ thể, gia nhập thêm nhiều tài liệu trân quý khác tạo thành, vô luận là trình độ sắc bén hay chịu tải nguyên lực đều viễn siêu bình thường.

- Kiếm tốt, đáng tiếc người dùng quá kém!

Cười lạnh một tiếng, thân ảnh Lâm Tiêu chợt nổ tung.

Ba đạo thân ảnh dùng tốc độ kinh người nổ bung ra, một đạo tàn ảnh bị kiếm quang của Lưu Sam vặn thành nát vụn, mà hai đạo thân ảnh khác bay về hướng Lưu Sam.

- Thế nào?

Lưu Sam chấn động, hắn còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy cổ họng chợt lạnh, đầu của hắn nháy mắt bay lên cao.

- Đây là cảm giác tử vong sao?

Trước mắt tối sầm, thân thể hắn vô lực ngã xuống đất, máu tươi chảy ra.

Lâm Tiêu quay đầu, lúc này Hoàng Thiên đã chạy xa vài trăm thước.

- Đã chạy xa như vậy, đáng tiếc ta muốn ngươi chết, dù thế nào ngươi cũng không sống được.

Lâm Tiêu cười lạnh, hai tay cầm đao nhắm ngay sau lưng Hoàng Thiên chém qua.

- Trảm!

Trong hư không, một đạo đao mang nháy mắt hình thành, kéo ra một đạo huyễn ảnh chém bay ra ngoài.

Giờ khắc này Hoàng Thiên chỉ cảm thấy sau lưng lạnh buốt, một loại cảm giác sợ hãi cực độ dâng lên trong lòng hắn, đột nhiên xoay người, chiêu thức mạnh nhất trong Sơn Hà quyền pháp bay ra.

- Định Đỉnh Giang Sơn!

Quyền phong khuấy động, nguyên lực phun tràn, hai quyền bay ra mang theo khí thế mênh mông bàng bạc, một hư ảnh sơn hà hiện lên, đại khí uy mãnh chắn ngang trước đao mang của Lâm Tiêu.

- Hừ!

Lâm Tiêu lắc đầu, vừa vung ra một đao nháy mắt thu đao trở lại, xoay người, thậm chí cũng không nhìn kết quả.

Oanh long…

Ba ba…

Tiếng nổ vang đinh tai nhức óc, đao mang thế như chẻ tre nháy mắt đã đánh dập nát quyền ảnh của Hoàng Thiên, ngay sau đó đao mang lướt qua thân thể hắn, đem thân thể hắn chém thành hai khúc.

Từ khi Lâm Tiêu ra tay tới hiện tại chỉ một thoáng ngắn ngủi, năm đệ tử hóa phàm sơ kỳ đại thành của Võ Lăng quận đã toàn bộ vẫn lạc, không một ai may mắn thoát khỏi.

- Sao có thể?

- Không có khả năng!

Toàn trường sợ ngây người, luận thực lực nhóm đệ tử Võ Lăng quận đều cao cường, là người nổi bật trong những thiên tài, nếu không sẽ không ai ngầm đồng ý năm người lấy được một kiện bảo vật tầng thứ hai…nhưng năm người như vậy thật không ngờ lại bị Lâm Tiêu nhẹ nhàng giết chết, hoàn toàn miểu sát, không ai dùng ngoài hai chiêu, thực lực như vậy cho dù là thiên tài hóa phàm sơ kỳ đỉnh phong cũng chưa chắc làm được.

- Lâm Tiêu vì sao đột nhiên trở thành mạnh mẽ như vậy?

- Thực lực thật đáng sợ.

- Thiên tài, thiên tài tuyệt đối.

Nhóm đệ tử các đại quận thành thầm than, đồng thời vô cùng cảnh giác nhìn nhóm người Lâm Tiêu, luận thực lực tổng thể năm người Võ Lăng quận bài danh thứ hai trong chín đại thế lực, chỉ có năm đệ tử Vô Song thành mới có thể so sánh, trong sáu đại quận thành đang tranh đoạt bí tịch không có ai có thực lực so sánh được, nếu Lâm Tiêu có ý muốn, hoàn toàn có thể tiêu diệt bọn họ.

Nguyên bản thực lực ba người Đoạn Hồng bài danh cuối cùng nơi này, nhưng hiện tại Lâm Tiêu xuất hiện họ lập tức biến thành cỗ thế lực cường đại nhất nơi đây.

- Lâm Tiêu, ngươi…

Ba người Đoạn Hồng kích động không nói nên lời, dù suy đoán Lâm Tiêu đã đột phá hóa phàm sơ kỳ, thực lực tăng trưởng, nhưng họ lại không ngờ Lâm Tiêu đáng sợ tới mức này.

Lục soát xong đồ vật trên năm thi thể, Lâm Tiêu đi tới trước mặt ba người Chu Chỉ, nói:

- Ba người chữa thương trước đi.

Kỳ thật không cần hắn phân phó, ba người đã nuốt đan dược chữa thương, thương thế trên người đang khép nhanh với tốc độ thật kinh người.

Sau khi phân phó xong, ánh mắt Lâm Tiêu nhìn qua bảo vật cuối cùng trong quảng trường tầng thứ hai.

Trong lòng các đệ tử sáu đại quận thành đều trầm xuống.

Lâm Tiêu nhảy tới, nháy mắt đi tới trước bạch sắc quang cầu, thản nhiên nói:

- Ta muốn quyển bí tịch này.

- Dựa vào cái gì đưa cho ngươi…

Một đệ tử Đôn Hoàng quận nhịn không được quát to, trước đó sáu đại quận thành tranh chấp thật lâu vẫn không thể quyết định bảo vật thuộc về ai, hiện tại Lâm Tiêu nói là của hắn, làm trong lòng người này vô cùng phẫn nộ.

Không đợi hắn nói hết lời, một đệ tử Đôn Hoàng quận khác đã giữ chặt tay của hắn, liên tục nháy mắt với hắn.

Nơi này chỉ có ba đệ tử Đôn Hoàng quận, nếu chọc giận Lâm Tiêu, hắn muốn tiêu diệt bọn họ là chuyện thật dễ dàng.

- Dựa vào cái gì?

Lâm Tiêu quay đầu, chiến đao nhẹ nhàng nâng lên:

- Chỉ bằng nó, như thế nào? Chẳng lẽ ngươi có dị nghị?

Nếu bí tịch đã bị người lấy đi, có lẽ hắn sẽ không làm ra chuyện đoạt bảo vật của người khác, nhưng hiện tại bí tịch còn ở trên thạch đài, chính là vật vô chủ, Lâm Tiêu tự nhiên sẽ không bỏ qua.

- Mẹ nó, chẳng lẽ mọi người trơ mắt nhìn thấy bí tịch bị người đoạt?

Đệ tử kia không cam lòng, giận dữ hét.

Những người khác đều có chút dao động, tuy Lâm Tiêu mạnh mẽ, nhưng bọn họ có tới hai mươi người, chẳng lẽ còn đánh không lại một đệ tử hóa phàm sơ kỳ nho nhỏ?

- Thật có lỗi, Định An quận rời khỏi việc tranh đoạt bảo vật, các ngươi muốn tranh thì tranh đi.

Lúc này Diệp Hoa đứng ra lên tiếng, sau đó mang theo hai đệ tử khác thối lui khỏi nơi đó.

- Một quyển bí tịch mà thôi, so sánh với tính mạng mà nói không quan trọng, Vân Long quận cũng rời khỏi.

Vân Long quận Đào Huyễn cũng lắc đầu, mang theo hai đệ tử rời đi.

- Kim Hà quận cũng rời khỏi.

- Sóc Phương quận rời khỏi.

- Chỉ là một quyển bí tịch, hơn nữa chưa chắc sẽ thuộc về Lộ Tây quận, chúng ta cũng rời khỏi.

Có Diệp Hoa cùng Đào Huyễn đi đầu, ba quận thành khác lần lượt rời đi, chỉ còn lưu lại một mình Đôn Hoàng quận.

Thân là đệ tử hóa phàm sơ kỳ đại thành, không có ai là ngu ngốc, thực lực Lâm Tiêu mạnh như thế, cho dù họ có liên thủ nhưng không chết mười mấy đệ tử cũng không thể chiến thắng Lâm Tiêu, mấu chốt chính là cho dù họ đánh bại Lâm Tiêu cũng chưa chắc lấy được bí tịch, giữa sáu thế lực vẫn có thể tranh đoạt, nói cách khác mỗi quận thành chỉ có một phần sáu cơ hội.

Sẽ không ai vì chút ích lợi như vậy mà bồi vào tính mạng của mình.

Không đợi đệ tử đầu tiên lên tiếng, hai đệ tử Đôn Hoàng quận khác sợ hãi kéo người kia đi xuống, vội vàng nói:

- Đôn Hoàng quận cũng rời khỏi.

Lâm Tiêu quay đầu, ánh mắt nhìn lên quang cầu, thấy vậy hai gã đệ tử Đôn Hoàng quận thở ra một hơi, liếc mắt nhìn nhau, trên trán đẫm mồ hôi.

Bình luận