Võ Đạo Đan Tôn

Chương 869: Nguy nan


Theo cường giả Quận Võ Lăng không ngừng tìm kiếm, thời gian trôi qua sắc trời đã chạng vạng, một nét tà dương huyết sắc hiện cuối chân trời, mang theo hàn ý, dần dần bao phủ khắp Sơn mạch Đoạn Nha.

Ngay lúc tất cả mọi người cho rằng hôm nay lại không thu hoạch được gì…

Oanh long!

Đột nhiên tiếng gầm rú vang vọng thiên địa, ngay sau đó là tiếng kinh hô vang lên không ngừng.

- Tìm được rồi, tìm được gia hỏa kia!

- Nguyên lai hắn giấu trong lòng đất, khó trách luôn không có động tĩnh gì, đáng tiếc không tránh khỏi sự tìm kiếm của ta!

- Lần này xem hắn còn trốn chỗ nào!

- Giết!

Tiếng quát chói tai kinh sợ vang vong, trong sơn mạch đột nhiên truyền ra tiếng gầm rú đinh tai nhức óc, ngay sau đó là tiếng va chạm kịch liệt, chân nguyên mênh mông cuồn cuộn thổi quét, làm cả Sơn mạch Đoạn Nha đều run rẩy lên.

- Rốt cục tìm được!

Khóe môi hiện lên vẻ tàn nhẫn, khuôn mặt Thường Hành dữ tợn bay vọt về phía trước, cơ hồ đồng thời vài cao thủ Quy nguyên cảnh hậu kỳ đỉnh phong trong sơn mạch đều nghe được tiếng nổ vang, thân hình vọt ra nhanh chóng chạy tới.

Bên trong khu núi non cách xa trăm dặm, giờ phút này vài cao thủ Quy nguyên cảnh trung kỳ cùng hậu kỳ đang vây quanh một hắc bào nam tử đeo mặt nạ quỷ, trên thân người này vết máu loang lổ, hiển nhiên đã trải qua không biết bao nhiêu cuộc huyết chiến nên bị thương, bị vây công nhưng không hề rơi xuống hạ phong.

- Đáng giận, chết cho ta!

Nhìn thấy xa xa không ngừng có thân ảnh bay tới, trong mắt nam tử hiện lên tia dữ tợn, vung tay, một tòa tiểu tháp mười bảy tầng đột nhiên xuất hiện trong thiên địa, đón gió liền trướng, nhanh chóng hóa thành trăm trượng lớn, mỗi tầng đều có phù văn huyền diệu lưu chuyển, hào quang sáng ngời, hỗn độn khí buông rơi lan tỏa.

- Không tốt, mau tránh ra!

Vài võ giả vây công nhìn thấy nhất thời lộ vẻ sợ hãi, xoay người liền trốn.

Một tiếng ầm vang, bảo tháp khổng lồ giáng xuống, hỗn độn khí bao trùm, vài cao thủ bị nghiền ép nhất thời kêu thảm một tiếng, nháy mắt bạo thành huyết vụ, thi cốt vô tồn.

Sưu…

Một chiêu đè chết vài cao thủ, nam tử vẫy tay mang theo bảo tháp xoay người bay vào tận sâu trong Đoạn Nhai sơn mạch.

- Đừng cho hắn chạy thoát!

Tiếng quát chói tai phẫn nộ vang xa, một cao thủ Quy nguyên cảnh hậu kỳ đỉnh phong ở gần nhất đuổi tới, nhanh như chớp đánh ra một chưởng, chân nguyên hùng hậu lóe sáng truy theo hắc bào nam tử.

- Chết!

Đám người Thường Hành cùng Hỏa đạo nhân cũng đúng lúc đuổi tới, dữ tợn hét lớn cùng ra tay tấn công điên cuồng.

- Diệt!

Đôi mắt nam tử lóe sáng, thúc giục bảo tháp chấn vỡ thủ chưởng chân nguyên cường đại nhất, không hề quản tới những công kích của người khác, khởi động phòng hộ tráo, thừa nhận vài đạo công kích, máu tươi cuồng phun, tốc độ nháy mắt tiêu thăng như lưu tinh lao thẳng vào tận sâu trong núi non.

Hiển nhiên hắn biết rõ tình huống của mình nguy cấp, vì vậy tình nguyện bị công kích làm bản thân càng thêm trọng thương nhưng cũng muốn kịp thời thoát khỏi vây khốn của đối phương.

- Đáng chết, các ngươi làm việc kiểu gì vậy, lại để cho hắn chạy thoát, còn không mau đuổi theo!

Đầu lĩnh tức giận sôi máu, nổi trận lôi đình mắng to, là người đầu tiên đuổi theo.

Sưu sưu sưu…

Từng cao thủ lướt qua chân trời truy sát phía sau.

Nhưng không biết nam tử kia thi triển bí pháp gì, tốc độ thậm chí còn hơn Quy nguyên cảnh hậu kỳ đỉnh phong, mắt thấy đối phương sắp biến mất xa xa…

- Kiệt kiệt kiệt…

Tiếng cười lạnh dữ tợn đột ngột vang lên, một đạo hắc sắc ma ảnh đột nhiên xuất hiện cuối chân trời, ma thủ hiện lên ầm ầm nhiếp thẳng về hướng hắc bào nam tử giữa không trung.

- Thiên Ma lão nhân!

Nhìn thấy người này, trong miệng nam tử phát ra tiếng gầm kinh sợ, thúc giục bảo tháp đánh về phía đối phương.

Oanh một tiếng, ma thủ tối đen dập nát, bảo tháp cũng bị chấn bay ngược ra vài dặm.

- Kiệt kiệt, có bản lĩnh, đáng tiếc còn chưa đủ xem!

Thiên Ma lão nhân cười to, bàn tay tối đen lại ngưng tụ chộp tới.

- Thái Thần Phá Tà công!

Nam tử hét lớn một tiếng, một đạo quang thúc màu xám bắn ra, bên trên phù văn huyền diệu lưu chuyển, bài trừ hết thảy mị vật tà dị, oanh kích ma thủ biến thành nứt rạn.

- Công pháp thật cổ quái, lại có thể bài trừ ma khí của ta, Thiên Ma công, trấn áp cho ta!

Ánh mắt Thiên Ma lão nhân sâu kín, toàn thân quanh quẩn hắc quang, thủ chưởng nhất thời hợp lại cuồng mãnh chụp xuống.

Oanh!

Nam tử bay ngược ra xa, máu tươi cuồng phun, chân khí suy sụp, cuối cùng bị Thiên Ma lão nhân chộp vào trong tay.

- Ah!

Thân thể bị trói buộc, nam tử điên cuồng giãy dụa, từng luồng năng lượng cuồng bạo màu xám không ngừng thổi quét, đem thủ chưởng của Thiên Ma lão nhân chấn thành vết rạn.

- Tiểu tử, còn dám phản kháng!

Thấy thế ánh mắt Thiên Ma lão nhân phát lạnh, chân khí hoàn toàn phóng thích, trùng điệp oanh kích lên thân thể nam tử khiến máu tươi phun ra tung tóe, làm cho hắn phát ra tiếng thét thống khổ, cuối cùng đôi mắt chậm rãi khép lại, lâm vào hôn mê.

Ngay sau đó Thiên Ma lão nhân vung tay lên chộp lấy bảo tháp xa xa, uy lực của bảo tháp làm cho hắn vô cùng thèm muốn.

Bị Thiên Ma lão nhân trảo nhiếp, bảo tháp giống như có được trí tuệ sưu một tiếng phóng lên cao, nháy mắt biến mất tận sâu trong Sơn mạch Đoạn Nha, nhanh tới mức làm người không kịp phản ứng.

- Di!

Ánh mắt Thiên Ma lão nhân âm tình bất định, lộ vẻ kinh nghi.

- Thiên Ma lão nhân.

Lúc này nhóm cao thủ Quận Võ Lăng chạy tới, cường giả đầu lĩnh lộ vẻ kiêng kỵ, chắp tay nói:

- Các hạ, người này là phạm nhân mà Tương Thiên Thần quận vương tróc nã, mong rằng các hạ có thể giao cho chúng ta xử trí, quận vương phủ nhất định vô cùng cảm kích.

- Kiệt kiệt kiệt, Thiên Ma lão nhân này còn cần ngươi cảm kích sao?

Thiên Ma lão nhân vừa nói, xa xa một đạo lưu quang lướt tới, một trung niên rơi xuống, khí thế bá đạo uy nghiêm, như quân lâm thiên hạ.

- Quận vương đại nhân.

Mọi người nhìn thấy liền cung kính hành lễ.

Người tới chính là Quận Võ Lăng Tương Thiên Thần quận vương.

- Tốt!

Thấy được Thiên Ma lão nhân bắt được hắc bào nam tử, ánh mắt Tương Thiên Thần lộ vẻ dữ tợn, nói:

- Thiên Ma, lần này nhờ ngươi!

- Ha ha, Tương Thiên Thần, giữa ta cùng ngươi còn cần khách khí sao.

Thiên Ma lão nhân giao nam tử cho Tương Thiên Thần, liếc mắt nhìn võ giả xung quanh, âm hiểm cười nói:

- Nói thẳng một chút, Tương Thiên Thần ngươi nuôi dưỡng một đám phế vật, nhiều người như vậy thậm chí không bắt được một tiểu tử Quy nguyên cảnh hậu kỳ, cần bọn hắn có ích lợi gì!

- Ngươi…

Nhóm võ giả giận tím mặt, trong ánh mắt như muốn phun lửa.

- Như thế nào, muốn ta ra tay? Nói các ngươi là phế vật, thậm chí không có dũng khí ra tay với ta, người nào không phục tùy thời có thể tìm ta, ta phụng bồi, kiệt kiệt kiệt…

Thiên Ma lão nhân dữ tợn cười to, thân hình phóng lên cao:

- Tương Thiên Thần, bảo tháp của tiểu tử kia có lai lịch, không thể cho nó chạy trốn!

Thanh âm vang vọng, Thiên Ma lão nhân nháy mắt biến mất trong núi non.

- Quận vương đại nhân, Thiên Ma lão nhân thật quá kiêu ngạo.

Đầu lĩnh võ giả không cam lòng, cắn răng nói.

Bình luận